"Mộ Dung Ảnh làm sao lại có ấn ký truy tung của Ma tộc?"
Yến Bình Minh chưa từng gặp qua tình huống như thế này, những trưởng lão phía sau bàn tán xôn xao càng khiến đầu óc ông ta rối như tơ vò.
Sự chú ý của các trưởng lão tông môn đều bị thu hút, ánh mắt kinh nghi bất định đồng loạt đổ dồn lên Mộ Dung Ảnh.
"Ma tu nào lại dám đặt ấn ký truy tung lên người trưởng lão Thánh Tông chứ?"
"Chẳng lẽ là Đoàn Khung Dạ làm?"
"Nhưng bên Ma giới truyền tin nói, Đoàn Khung Dạ đã ở trong Vực Sâu Tâm Ma rồi cơ mà."
Yến Bình Minh nhíu chặt mày, bấm quyết tập trung linh lực vào đầu ngón tay, muốn xóa đi ấn ký này trên người Mộ Dung Ảnh.
Trong lúc thử, Yến Bình Minh cảm nhận được khí tức cực kỳ cường đại của người kết ấn, uy áp không thể khiêu chiến kia chỉ bằng chút dư uy của một ấn ký đã khiến tâm thần ông ta run lên.
Đoàn Khung Dạ sẽ làm đến mức độ này sao?
Yến Bình Minh sinh lòng nghi ngờ, trong lòng chẳng hiểu sao hơi hoảng hốt, sự tình đang phát triển theo hướng mà ông ta không thể dự liệu.
Ngoài Tiên Môn, trong biển mây, từng lớp từng lớp sóng mây cuồn cuộn lẫn vào một luồng ma khí, nam tử áo đen mặt nạ quỷ như bóng như gió, xuyên thẳng qua dòng mây.
Văn Lan cưỡi Vọng Trần kiếm, thong dong tự tại đi đến đỉnh cao lầu các Tiên Môn.
Ma tu lão tổ giáng lâm lại không cố ý che giấu khí tức, toàn bộ tu sĩ Tiên Môn đều có thể cảm ứng, Yến Bình Minh cùng các trưởng lão càng cảm ứng mãnh liệt.
Tu sĩ trong Tiên Môn đồng loạt ùa ra ngoài, nhất thời bối rối không biết làm sao.
Văn Lan lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ, bóng đen chợt biến mất, thân hình lóe lên một cái đã xuất hiện bên trong tòa lầu chính.
Xuyên qua cửa sổ lưu ly của lầu chính, các tu sĩ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Văn Lan
- vị lão tổ trong truyền thuyết kia từng bước từng bước đi về phía bọn Yến Bình Minh và Mộ Dung Ảnh.
"Ngươi… ngươi là?!"
Các trưởng lão có mặt không thể bình tĩnh nữa, tuy người đời sau chưa từng thấy Văn Lan lão tổ, nhưng căn cứ vào khí tức vẫn rất dễ dàng phân biệt ra thân phận của người này.
Trước kia bọn họ đều được xưng là đại lão tu chân giới, bây giờ đại lão thực sự đến rồi.
Ngay cả Ninh Thanh Dã đều có thể tái xuất hiện ở tu chân giới, trình độ tiếp nhận của bọn họ đối với Văn Lan khá cao.
"… Văn Lan lão tổ."
Yến Bình Minh lộ ra mũi kiếm, cảnh giác vạn phần.
Các trưởng lão khác đồng loạt hưởng ứng, đối với Ma tu, bọn họ luôn giữ thái độ như vậy.
Mọi người không nhìn rõ sắc mặt của Văn Lan dưới mặt nạ quỷ, chỉ thấy hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước đi dường như đều có áp lực cường đại, khiến cho đám người Tiên Môn lui một bước rồi lại lui một bước.
Văn Lan bỗng nhiên cười, khinh bỉ lạnh lùng, đi đến bên cạnh Mộ Dung Ảnh bèn đứng lại.
Hắn cúi người truyền một đạo khí tức cho Mộ Dung Ảnh, linh dưỡng thấm nhuần toàn thân Mộ Dung, dáng vẻ thong dong bình thản khiến cho đám người Tiên Môn trở nên vô cùng buồn cười.
Yến Bình Minh cảm thấy nghi hoặc, nhưng thực sự không dám buông lỏng cảnh giác. Ông ta ở Tiên Môn xử lý công vụ nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua cảnh tượng quỷ dị nhường này.
"Không biết lão tổ hiện thân Tiên Môn, là vì việc gì?"
"Ngươi đoán xem?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!