Tô Tô bị ném vào trong nhà kho, hai tấm bùa cuối cùng trong túi cùng định hồn đinh, thậm chí Linh Đang bên hông đều bị tịch thu.
Chiếc thuyền này là Đạm Đài Tẫn về Chu quốc, chỗ bẩn cũng không bẩn chút nào.
Nhưng mà ở đây rất lạnh.
Đêm đông gió lạnh thổi đến, giống xuyên qua xương cốt, mang đến cảm giác nhói nhói.
Tô Tô không có cách nào tháo miếng vải đen trên mắt xuống, đành phải di chuyển, ngồi xổm đằng sau mấy thùng gỗ để ngăn trở gió lạnh.
Thuyền đã ra bến.
Nhà kho cách tầng trên rất xa, âm thanh sóng nước có thể nghe ra, gió đêm hôm nay thật lớn.
Tô Tô run rẩy, cảm thấy mình sắp đông cứng.
Đạm Đài Tẫn ném nàng tới đây, đương nhiên sẽ không quản nàng chết sống.
Xác nhận bốn phía không có ai, Tô Tô cười.
"Lửa, đốt!"
Cuối cùng một tấm bùa từ cổ áo nàng bay ra, còn tốt không ai lục soát nơi này.
Chung quanh được thắp sáng, trong nháy mắt ấm áp. Một đám lửa vây quanh Tô Tô, bay vài vòng quanh thân nàng, cuối cùng đốt đứt dây thừng trói chặt tay nàng.
Tô Tô nhẹ nhàng thở ra, đây chính là khi đi ra ngoài chuẩn bị thêm một chút đồ tốt.
Dựa vào trời dựa vào địa, không bằng dựa vào chính mình.
Tay nàng đông cứng tới gần ánh lửa, người nhanh nhẹn trở nên linh hoạt mềm mại. Tô Tô a ra một hơi, đứng dậy vỗ vỗ bùn trên thân.
Nàng không có khả năng theo Đạm Đài Tẫn đi Chu quốc, nhưng mà thừa dịp thời gian này, nàng đi hoang Uyên cũng không tệ.
Thân phận của Diệp Tam tiểu thư không thể ra xa nhà, hiện tại vẫn có thể xem là một cơ hội tốt.
Tô Tô dự định ra đi điều tra một phen, tìm cơ hội xuống thuyền.
Không nghĩ tới nàng mới đi tới cửa, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Tô Tô vội vàng trở lại nguyên địa, buộc miếng vải đen vào mắt, dùng dây thừng trói chặt mình, chỉ không thắt nút.
Tay nàng chỉ khẽ động, ánh lửa vây quanh nàng dập tắt.
Có người đẩy cửa đến.
Tiếng bước chân rất nhẹ, xen lẫn bên ngoài gió tuyết, cuối cùng ở bên người nàng ngừng lại.
Một tiếng trầm trầm thở dài vang lên.
"Đói bụng sao? Ăn một chút gì đi."
Tô Tô nghe được, là "Phu nhân" kia.
Nữ tử để hộp cơm xuống, đưa đồ ăn đến miệng Tô Tô. Tô Tô quay đầu ra: "Ngươi là ai?"
Nữ tử nói: "Yên tâm, ta tạm thời sẽ không hại ngươi. Ngươi đối với điện hạ còn hữu dụng, trước khi đến Chu quốc ta sẽ không để cho ngươi chết."
"Chu quốc có chuyện gì xảy ra?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!