Yến Đường hiếm khi nhận được đánh giá từ người khác vì mọi người thường lười đánh giá một người không quá xuất sắc cũng chẳng quá tệ.
Cái gọi là không quá xuất sắc cũng chẳng quá tệ có nghĩa là cuộc sống của cô không đủ khiến người khác ngưỡng mộ nhưng cũng không đáng thương đến mức khiến người ta đồng cảm.
Mọi người thậm chí còn lười để ý đến một người như vậy.
Vì vậy khi Tống Úc nở một nụ cười không ác ý, rất thuần khiết nhưng lại nói cô "đáng thương", Yến Đường không thực sự hiểu ý nghĩa đằng sau đó.
Tuy nhiên, bị học sinh dùng từ như vậy để miêu tả thì cô vẫn cảm thấy hơi ngại ngùng.
"Đó là sự giản dị." Yến Đường giả vờ bình tĩnh sửa lại rồi nhanh chóng chỉ cho cậu cách viết từ này trong tiếng Trung.
Cô thêm một câu bằng tiếng Nga: "Sự giản dị là phẩm chất vĩ đại của giai cấp công nhân."
Tống Úc bật cười.
Nhờ vậy bầu không khí không trở nên quá khó xử.
Yến Đường cố gắng che giấu vẻ ngoài tầm thường và trống rỗng của mình để tránh cảm giác lúng túng trước người khác – đặc biệt là những người trẻ tràn đầy sức sống và tương lai rộng mở như Tống Úc.
Nhưng cuộc sống không phải không có điều tốt, chẳng hạn như việc dạy kèm tiếng Trung cho Tống Úc đã chính thức được xác nhận.
Hai công việc trong tay, Yến Đường sắp xếp theo mức độ ưu tiên, tập trung xử lý những việc liên quan đến Tống Úc trước.
Việc dạy kèm thi dự bị không quá khó nhưng đi cùng cậu tham gia tập luyện và giao tiếp lại phức tạp hơn.
Cô dành một ngày rưỡi để đọc kỹ cuốn sổ ghi chép về võ thuật của Tống Úc, làm thành bản đối chiếu ba thứ tiếng: Trung, Anh và Nga.
Những trang đầu tiên của cuốn sổ có nét chữ còn non nớt, có lẽ là chữ viết của Tống Úc hồi nhỏ.
Trên đó còn có những lời phàn nàn trẻ con, chẳng hạn như "bị vật ngã rất đau nhưng mẹ nói anh hùng không được khóc".
Ngoài ra một số ghi chép khác lại khiến người ta kinh ngạc, đầy rẫy sự hung hăng và thậm chí có phần tàn nhẫn.
"Khi tập đá quét, tôi đã khiến Viktor bất tỉnh. Lúc đó, tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ chết. Mọi người lo cậu ta sẽ bị ngốc nhưng thật ra não cậu ta chẳng khác gì lợn, nếu không thì đã không dám chế giễu dòng máu Trung Quốc của tôi ngay trước mặt tôi."
Hơn nữa dựa vào mức độ mòn của giấy, những trang đầu tiên dường như chưa từng được lật qua, trong khi những trang sau ghi chép chi chít về kinh nghiệm võ thuật lại có nhiều bổ sung qua các thời kỳ khác nhau.
Có lẽ ngay cả Tống Úc cũng quên mất rằng hồi nhỏ cậu từng viết những thứ đáng sợ như vậy.
8:30 sáng thứ Hai, Yến Đường đúng giờ lên xe đến đón, đây là điều kiện ưu đãi mà Tống Úc thêm vào hợp đồng.
Cô không ngạc nhiên khi thấy Tống Úc cũng trên xe, chào cậu rồi ngồi xuống bên cạnh.
Tống Úc đeo tai nghe Bluetooth xem video thi đấu trên điện thoại, Yến Đường nhận thấy vết thương trên thái dương cậu đã nhạt hơn một chút, hơi đỏ nhưng vẫn rất rõ trên làn da trắng.
Trong xe yên tĩnh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh đường phố thay đổi, xe nhanh chóng đến nơi.
Mặc dù S Monster nằm ở khu vực Trung Quan Thôn nhưng vì thiết kế bên ngoài khá kín đáo, nếu không phải lần trước gặp Tống Úc ở cửa, Yến Đường có lẽ đã không để ý đến câu lạc bộ võ thuật này.
So với vẻ ngoài kín đáo, bên trong S Monster lại rất rộng lớn, thiết kế phong cách công nghiệp thô mộc, có lẽ vì còn sớm nên chưa có nhiều khách đến tập luyện.
"Tầng một dành cho hội viên bình thường đăng ký lớp học."
Tống Úc dẫn cô đi thang máy xuống tầng hầm.
"Bọn tôi chỉ tập luyện ở tầng hầm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!