Chương 20: Phần Thưởng Thực Sự

Tống Úc thực sự đã ngủ trên máy bay.

Cậu luôn nghiêng về phía Yến Đường, dù tiếng ồn từ động cơ máy bay rất lớn nhưng Yến Đường vẫn nghe rõ từng hơi thở nhẹ nhàng của cậu. Thỉnh thoảng cô quay sang nhìn thấy vài sợi tóc của cậu bồng bềnh, trông cậu yên bình như đứa trẻ con.

Bên ngoài cửa sổ máy bay, những đám mây dày đặc chồng chất lên nhau, bầu trời và mặt đất thật rộng lớn.

Gần đây Yến Đường quá áp lực, khi ở một mình cũng bị những lo lắng đeo bám nhưng lúc này nhìn ra ngoài cửa sổ, cô đột nhiên cảm thấy lòng mình rộng mở. Mọi việc trên đời chỉ cần làm hết sức mình, còn lại hãy để mặc trời định. Đã nhờ người giúp đỡ, bản thân cũng đã cố gắng, trước khi có kết quả hãy tạm thời không nghĩ đến nữa. Cô cảm thấy vai mình nhẹ nhõm hẳn.

9 giờ 47 phút sáng, máy bay hạ cánh và lăn bánh tại sân bay Hồng Kiều Thượng Hải, thời tiết trong xanh không một gợn mây.

Yến Đường đã đến Thượng Hải hai lần, một lần là vào năm 2010 khi Thượng Hải tổ chức triển lãm thế giới, bố mẹ cô tổ chức đi du lịch cùng trường và đưa cô đi theo. Lần thứ hai là vào ngày lễ Lao động năm ngoái, khi chị họ Trình Hồi Dĩ nhận việc tại một công ty internet mới thành lập, cô đã đến Thượng Hải thăm chị.

Hai lần đó đã tạo nên toàn bộ ấn tượng của Yến Đường về Thượng Hải – rất đắt đỏ vì khi tham gia triển lãm thế giới, bố mẹ cô không cho mua gì cả. Tiếp theo là bận rộn. Nơi chị cô làm việc là những tòa nhà cao tầng, những người làm công ăn lương như những loài vật di cư theo mùa, ban ngày đổ về các tòa nhà văn phòng, có người chấm công chen lấn vào thang máy, có người tụ tập trong quán cà phê bàn chuyện đầu tư và xu hướng, đêm đến lại ùa về những căn phòng thuê của họ.

Nhưng lần này đi cùng Tống Úc, cô lại thấy một khung cảnh khác. Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Tống Úc ngủ trên máy bay, ngửi thấy mùi hương từ Yến Đường, tỉnh dậy tràn đầy năng lượng. Vừa xuống máy bay cậu kéo Yến Đường rời sân bay một cách quen thuộc, lên một chiếc xe thương gia đón họ đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng sau đó thẳng tiến đến nhà hàng ăn uống.

"Chúng ta ăn xong sẽ đến địa điểm trình diễn, mẹ đã sắp xếp cho chúng ta một phòng trang điểm riêng…" Tống Úc nói ngắn gọn về lịch trình hôm nay.

"Chúng ta cũng phải trang điểm sao?" Yến Đường ngạc nhiên hỏi.

Tống Úc cười, "Chỉ là tạo kiểu đơn giản thôi, thư giãn đi, nói là đi chơi mà, chị không cần nghĩ gì cả cứ đi theo tôi là được."

Biết được công việc của Nastia là người mẫu, Yến Đường đã tìm hiểu và biết rằng Nastia đã làm việc trong ngành này nhiều năm, rất nổi tiếng, có lẽ Tống Úc trước đây cũng thường đi chơi cùng mẹ.

Vì Tống Úc nói quá nhẹ nhàng, Yến Đường thực sự coi buổi trình diễn này giống như lần xem triển lãm tranh ở Bắc Kinh trước đây nhưng khi đến nơi cô mới phát hiện quy mô lớn hơn nhiều so với tưởng tượng.

Đây là buổi trình diễn thời trang cao cấp Xuân Hè của một thương hiệu xa xỉ tại bến Thượng Hải. Tài xế đưa họ đến một tòa nhà màu trắng hiện đại gần bến Thượng Hải, một phụ nữ tóc ngắn ăn mặc thời trang đứng ở cửa thang máy trong bãi đỗ xe.

"Cô Lina." Tống Úc chào cô, kéo Yến Đường đi qua, "Đây là cô giáo Yana."

"Xin chào, mấy ngày nay Nastia luôn nhắc đến cô, người thần kỳ đã giúp Kirill không bị trượt môn." Lina cười và bắt tay Yến Đường, sau đó mời họ vào thang máy, quẹt thẻ và nhấn nút. "Hôm nay Nastia rất bận, sau buổi trình diễn mới có thể gặp hai người được, tôi đã mang thư mời đến rồi, hai người thay đồ xong có thể đến sân khấu."

Thang máy đi lên rồi dừng lại ở tầng một, tiếng "ting" vang lên, Yến Đường thấy một cảnh tượng hỗn loạn. Ánh đèn rực rỡ, bàn trang điểm xếp chồng lên nhau, giá treo quần áo cao cấp dày đặc, hỗn độn nhưng không lộn xộn. Nhóm người mẫu có cả người Trung Quốc và người nước ngoài, tiếng nói chuyện ồn ào bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.

Lina dẫn họ đi qua một hành lang vào một phòng riêng, hai bên tường là hai dãy quần áo, hai nhà tạo mẫu đã đợi sẵn bên trong.

Tống Úc có vẻ rất quen với cảnh này, ngồi xuống trước gương để nhà tạo mẫu làm tóc.

Khác với sự hỗn loạn bên ngoài, không khí trong phòng trang điểm này rất thoải mái, còn bật nhạc blues, hai người họ thực sự giống như đến đây chơi, giữa chừng còn có người mang trà sữa đến, Yến Đường nhận ra thương hiệu này, năm nay không ít bạn bè cô đến Thượng Hải đều xếp hàng check

-in tại cửa hàng này.

"Trước đây cậu thường đến các buổi trình diễn như thế này sao?" Yến Đường uống một ngụm trà sữa, tò mò hỏi.

"Khi mẹ có buổi trình diễn quan trọng, bố tôi thường đến ủng hộ, nếu bố không đến được thì tôi hoặc anh trai tôi sẽ đến."

"Có vẻ gia đình cậu rất coi trọng nghi thức."

"Dù sao cũng là ngày quan trọng của người nhà, điều này khiến mẹ tôi rất vui." Tống Úc vốn đang xem điện thoại thấy cô hứng thú với chuyện này thì quay sang nhìn cô. "Bố tôi nói, một người phụ nữ có hạnh phúc hay không, hãy xem cô ấy có thể theo đuổi sự nghiệp của mình và dù ở tuổi nào cũng vui vẻ như một cô bé không."

— Hạnh phúc như một cô bé.

Đó thực sự là một giấc mơ tuyệt vời.

Yến Đường và các bạn cùng phòng từng dùng ứng dụng tâm lý để kiểm tra tuổi tâm lý mà cô chưa bao giờ có kết quả dưới ba mươi tuổi. Vương Kỳ Vũ còn trêu cô rằng cô đã đạt được sự lão hóa sớm ở mức độ tinh thần.

Cô không nghĩ đó là lão hóa sớm mà là đã nhìn thấu thế giới này như thế nào. Tâm tính con người giống như góc cạnh của viên đá, bị mài mòn nhiều lần rồi cũng sẽ trở nên trơn tru.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!