Yến Đường mấy ngày trước đã không ngủ ngon, tối qua vừa chạm đầu vào gối đã ngủ thiếp đi, sáng nay tỉnh dậy mới thấy tin nhắn của Tống Úc.
Theo thói quen trước đây nếu tối hôm trước cô thấy cậu gửi lời chúc ngủ ngon thì cô sẽ trả lời đơn giản. Nếu sáng hôm sau mới thấy tin nhắn thì thường cô sẽ không trả lời nữa.
Nhưng lần này Yến Đường nhìn tin nhắn một lúc, lần đầu tiên giải thích với cậu rằng tối qua cô đã ngủ. Bây giờ là hơn 7 giờ sáng thứ Bảy, Tống Úc hôm nay được nghỉ có lẽ vẫn đang ngủ.
Yến Đường thì không thể ngủ thêm được nữa, cô đặt điện thoại xuống nhanh chóng dậy vệ sinh cá nhân, ăn sáng ở căng tin rồi đến thư viện tìm chỗ ngồi.
Yêu cầu chỉnh sửa luận văn tốt nghiệp đè nặng lên, công việc trong tay cô nhiều đến mức quá tải.
Bản dịch tập thơ "Trăng khổ" đã gần hoàn thành, công việc dịch thử từ cô Trịnh Kỳ là một truyện ngắn khối lượng công việc không lớn, hạn nộp vào đầu tháng Tư nhưng đáng lo nhất vẫn là việc chỉnh sửa luận văn tốt nghiệp.
Tối qua Tống Úc đảm bảo với cô rằng cô chắc chắn sẽ tốt nghiệp suôn sẻ, chuyện Thôi Bình Sơn đạo văn cũng sẽ được giải quyết, bảo cô đừng lo lắng cứ sống bình thường.
Yến Đường suy nghĩ mãi, đoán có lẽ cậu quen biết ai đó có thể giúp đỡ để tránh việc cô bị đối xử bất công trong quá trình làm luận văn, đây là điều tốt.
Nhưng hiện tại, email của thầy hướng dẫn đã nêu rõ ý kiến đánh giá nội bộ của khoa, sinh viên phải chỉnh sửa theo yêu cầu là quy trình bắt buộc, nếu cô không sửa sẽ dễ bị người khác dị nghị.
Yến Đường gửi một bản bằng chứng thu thập được vào email của Tống Úc, tính toán xong công việc trong tay, vẫn quyết định sửa luận văn tốt nghiệp trước.
Nói chính xác thì cấu trúc luận văn của cô đã đủ hoàn chỉnh, thêm một phần nghiên cứu mới đồng nghĩa với việc đẩy độ sâu của luận văn lên một tầm cao mới, làm tốt thì sẽ là điểm cộng, làm không tốt sẽ trở thành điểm yếu của luận văn nên điều này rất khó đối với sinh viên đại học.
Khó cũng phải cố gắng làm, còn phải làm thật tốt.
Yến Đường dành cả buổi sáng để sắp xếp lại ý tưởng, lập tức liên hệ thầy hướng dẫn Trần Trị Văn để xin lời khuyên nhưng nhanh chóng biết được thầy đang tham dự hội nghị học thuật ở nước ngoài, ít nhất ba ngày nữa mới rảnh. Bất đắc dĩ, cô đành phải mạnh dạn tìm cô Trịnh Kỳ.
Cô Trịnh rất nhiệt tình đồng ý ngay, đặc biệt đến trường gặp cô vào buổi chiều để trao đổi.
"… Ngoài hai chi tiết nhỏ vừa nói thì phần ý tưởng này nhìn chung rất tốt, chỉ là thời gian hơi gấp, khối lượng hiện tại đã ngang với luận văn thạc sĩ rồi, em rất chăm chỉ đấy."
Cô Trịnh không biết chuyện gì đã xảy ra, còn tưởng Yến Đường táo bạo đi theo hướng khác.
Nghe lời khen này Yến Đường khẽ cười trong lòng hơi nhẹ nhõm. Sau thời gian dài tiếp xúc, cô tin tưởng thái độ và trình độ học thuật của cô Trịnh, nếu cô giáo nói không có vấn đề gì thì chắc chắn không sao.
Cửa sổ văn phòng mở rộng, gió xuân cuối tháng Ba thổi vào phòng cuốn đi một chút áp lực trên vai Yến Đường.
Lúc này đúng mùa hoa lê nở bên ngoài cây lê phủ trắng xóa, mấy ngày nay cô vội vã đi qua không để ý, giờ nhìn ra mới thấy cảnh đẹp.
Sau cây lê là một công trường đang thi công là thư viện tiếng Nga chuyên dụng mà khoa đang xây dựng.
Cô Trịnh theo ánh mắt Yến Đường nhìn ra ngoài cười nói: "Thư viện này là dự án trọng điểm của khoa chúng ta trong hai năm nay, nhà đầu tư chính là Quỹ Thúc đẩy Văn hóa Hữu nghị Trung
-Nga mà cô từng nhắc với em, sắp cắt băng khánh thành rồi lúc đó em có thể đến tham quan, các tác phẩm dịch thuật của khoa trong mấy năm qua sẽ được trưng bày ở đó."
Nhắc đến chuyện này cô Trịnh nhắc nhở cô sau khi xử lý xong luận văn tốt nghiệp thì hãy nghiêm túc đối mặt với truyện ngắn dịch thử, nếu sau này được chọn vào nhóm dịch thuật của thư viện thì tương lai sẽ có lợi cho cô.
Yến Đường cảm ơn cô Trịnh rồi rời văn phòng khi thời gian còn sớm, đang định quay lại thư viện tiếp tục sửa luận văn thì nghe thấy ai đó gọi tên mình từ đầu hành lang bên kia.
Giọng nói đó rất quen thuộc, khiến cô không khỏi thắt lòng.
Yến Đường từ từ quay lại, một người đàn ông trung niên tóc bạc đang đứng trước cửa phòng ghi "Văn phòng Phó Hiệu trưởng".
"Giáo sư Thôi." Giọng cô cứng đờ.
Thôi Bình Sơn đẩy kính lên, nói thẳng: "Em vào văn phòng tôi một chút."
Vào văn phòng của ông ấy? Cô và ông ấy có gì để nói?
Yến Đường mới gửi bằng chứng cho Tống Úc vào buổi sáng, không thể nào trong vài tiếng ngắn ngủi đã xử lý xong chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!