Gió từ cửa sổ hé mở lùa vào thổi nhẹ tấm rèm voan khiến màn trắng mềm mại bay nhẹ như mây.
Ngoài chuyển động duy nhất này, thời gian trong phòng dường như ngưng đọng.
Khoảng mười giây sau Tống Úc mới từ từ nghiêng người lại gần, một tay chống xuống giường tay kia đỡ lấy eo Yến Đường.
Dáng người của cậu vốn đã cao lớn hơn cô rất nhiều nhưng chỉ khi đứng gần như thế này Yến Đường mới lại một lần nữa cảm nhận được sự áp lực từ sự chênh lệch về kích thước.
Vai rộng và cánh tay mạnh mẽ của cậu tạo thành một chiếc lồng khiến cô không thể trốn đi đâu được.
Nhưng Tống Úc không có thêm hành động nào khác, chỉ cúi đầu xuống tiến lại gần cô đến mức mũi chạm mũi, đôi môi chỉ cách nhau một khoảng cách cực nhỏ.
Có vẻ như cậu đang chờ cô chủ động tiến lại gần.
Yến Đường tránh ánh mắt của cậu, lông mi run nhẹ, vẫn cố gắng suy nghĩ để hiểu rõ tình hình hiện tại.
Có lẽ vì cô không có phản ứng gì, Tống Úc đợi quá lâu bắt đầu thúc giục.
Cậu dùng mũi cao nhẹ nhàng cọ vào mũi cô, làn da chạm nhẹ, hơi thở ấm áp, một sự thân mật gần như v3 vãn hoàn toàn trái ngược với hành động mạnh mẽ trước đó.
Chính sự chạm nhẹ như cánh bướm này khiến trái tim Yến Đường như bị ném một quả pháo bùng nổ.
Ngay lập tức cô đẩy Tống Úc ra.
Tất nhiên với sức lực của cô việc đẩy cậu là không thể. Tống Úc không ngờ cô lại phản ứng mạnh đến vậy nhưng vẫn theo lực đẩy của cô mà buông ra, ngồi lại vào ghế.
Yến Đường lần đầu tiên trong đời phản ứng nhanh đến thế, lợi dụng khoảnh khắc cậu lùi lại nhanh chóng trốn khỏi cậu đứng ở cạnh cửa.
Trái tim cô vẫn đập nhanh, đầu ngón tay đặt trên tay nắm cửa run nhẹ, hơi thở không tự chủ mà gấp gáp hơn.
"Tại sao?" Tống Úc nhìn cô không hiểu.
Dù Yến Đường không có nhiều kinh nghiệm trong việc ứng phó với con trai nhưng cô vẫn có trực giác và khả năng phán đoán cơ bản. Cho dù có dùng trăm lớp lọc đối với Tống Úc, nếu bây giờ cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đó không phải là vấn đề kinh nghiệm mà là vấn đề IQ.
"Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế?" Yến Đường hỏi cậu.
Tống Úc không tránh né, nhìn thẳng vào cô: "Chị muốn nghe câu trả lời không? Nghe xong chị có lại trốn đi không?"
Trên khuôn mặt cậu không hề có chút căng thẳng hay bối rối, đôi mắt đẹp toát lên ánh nhìn lạnh lùng dường như đã nắm rõ phản ứng của cô.
Yến Đường trong khoảnh khắc này chợt nhận ra, nhận thức của cô về Tống Úc có chút sai lệch.
"Tôi không muốn nghe." Yến Đường không cần suy nghĩ liền nói, "Dù trước đây cậu nghĩ gì đi nữa thì không được làm chuyện như vậy nữa, không được lại gần tôi nữa, không được nói những lời mập mờ với tôi."
Cô cố gắng không để lộ sự căng thẳng, ít nhất là trên bề mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh của người lớn nhưng khi nói chuyện vẫn thở gấp, đặc biệt là khi đối mặt với ánh mắt của Tống Úc.
Ánh nhìn đó khiến cơ thể cô căng cứng.
Yến Đường dừng lại một chút rồi mới tiếp tục, nói khẽ: "Đừng dùng chiêu đó với tôi."
Nói xong, cô đẩy cửa bước ra ngoài.
Tống Úc không biểu lộ cảm xúc nhìn cô rời đi.
Bên ngoài gió thổi mạnh hơn mang theo hơi lạnh khiến người ta căng thẳng.Tối hôm đó Yến Đường rời bữa tiệc cùng mọi người, Tống Úc đề nghị đưa cô về nhưng cô từ chối.
Cậu nói chuyện với cô vẫn tự nhiên như trước như thể chuyện gì cũng không xảy ra giống như sau nụ hôn bất ngờ lần trước khiến cô không thể đoán được thái độ thực sự của cậu.
Khi về đến ký túc xá cô định tranh thủ làm việc dịch thuật trước khi tắt đèn nhưng ngồi trước máy tính lại mơ màng, đầu óc trống rỗng, tài liệu mở suốt nửa tiếng mà không viết được chữ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!