Chương 12: Trong Gương

Hai giờ sáng đường phố vắng người, dòng chữ huỳnh quang trước cửa hộp đêm vẫn lấp lánh trong gió lạnh, xung quanh yên tĩnh chỉ còn tiếng lá cây xào xạc.  

Không khí lạnh xua tan cơn say nhè nhẹ, Yến Đường đặt hai tay lên lan can, ánh mắt trong veo nhìn những chiếc xe thỉnh thoảng lướt qua trên đường, kể đơn giản với Tống Úc về chuyện không vui cô gặp phải.  

"Tôi không biết có nên bỏ qua chuyện này không. Nếu tìm thầy ấy lý luận, sợ rằng khi duyệt và bảo vệ luận văn tốt nghiệp sẽ gặp rắc rối."  

Tống Úc khoanh tay đứng bên cạnh cô, lại hỏi: "Tại sao phải bỏ qua cho ông ta?"  

Cậu vẻ mặt không hiểu, bởi vì thứ Yến Đường băn khoăn trong mắt cậu căn bản không phải vấn đề. Cậu chưa từng bỏ qua bất kỳ ai muốn chiếm tiện nghi từ mình và khiến những người đó kết cục thảm hại gấp ngàn lần.  

"Trung Quốc có câu nói, gọi là "cánh tay không xoay được đùi"…" Yến Đường khẽ thở dài.  

Tống Úc nói: "Trung Quốc còn có câu nói, gọi là "bốn lạng bạt ngàn cân"."  

Bốn lạng bạt ngàn cân, lấy nhu thắng cương, lấy yếu thắng mạnh. 

Yến Đường không ngờ cậu lại có thể nói ra một câu thành ngữ địa phương như vậy.  

Tống Úc cười, giải thích với cô: "Đây là kỹ thuật dùng lực khéo léo để thắng địch trong Thái Cực Quyền, tôi biết qua tập luyện, dùng ở nơi khác đại khái cũng là đạo lý tương tự."  

Cậu thấy Yến Đường vẫn vẻ do dự, lại nói: "Nếu lo lắng luận văn tốt nghiệp có vấn đề thì đợi sau khi tốt nghiệp hãy làm. Dù lo cánh tay không xoay được đùi, cũng phải xem là cánh tay nào và đùi nào, chị đưa chứng cứ cho tôi, tôi giúp chị trút giận."  

Yến Đường nghe giọng điệu chắc chắn của cậu, không nhịn được muốn cười, một đứa trẻ mười tám tuổi có thể giúp cô trút giận thế nào? Chẳng lẽ nhờ bố mẹ giúp đỡ? Huống hồ cô không thể thật sự đem chuyện này làm phiền Nastia, nhà cậu ấy làm sao có thể thần thông quảng đại, còn giúp cô đứng ra ở trường.  

Nhưng Tống Úc nói đúng, chuyện này còn có chỗ xoay xở, cô có thể lưu lại chứng cứ trước, đợi tốt nghiệp xong xuôi hãy tìm Thôi Bình Sơn lý luận.  

Đêm khuya nổi gió lạnh, Yến Đường bị thổi co rúm người lại, điện thoại hiển thị hai giờ mười lăm.  

"Họ vẫn ở bên trong, cậu có muốn quay lại chơi với họ không?"  

Tống Úc cũng xem giờ. "Không, tôi để tài xế đến đón. Hôm nay chị cũng đến nhà tôi ở đi, ngày mai vừa tiện cùng đến câu lạc bộ."  

"Không cần đâu." Yến Đường không nghĩ ngợi lập tức nói. "Tôi về ký túc xá ở, ở nhà cậu thay quần áo tắm rửa cũng không tiện."  

"Giờ này còn tắm được trong ký túc xá sao?"  

Yến Đường hơi nghẹn lời. "Tôi phải thay quần áo."  

Tống Úc im lặng nhìn cô vài giây, đột nhiên hỏi: "Cô giáo, có phải chị không muốn ở cùng tôi không?"  

Câu nói của cậu sao nghe đáng thương thế, như cô chê bai cậu vậy.  

Yến Đường lông mi khẽ run, ngẩng mắt nhìn cậu. "Nói bậy gì thế, cậu là học sinh thông minh đáng yêu như vậy, không có giáo viên nào không thích ở cùng cậu."  

Im lặng một lát, Tống Úc đột nhiên cười, không hỏi tiếp nữa, đợi xe đến cũng không nhắc chuyện cô ở lại nhà cậu, ân cần để tài xế đi vòng từ Đông Nhị Hoàn đến Bắc Ngũ Hoàn, đến nơi lại xuống xe đưa cô đến cổng trường.  

Cổng trường đại học lúc ba giờ sáng giống như một cái hang tối đen, thật sự hơi đáng sợ. Yến Đường bước vào trường, đi dọc theo ánh đèn đường không mấy sáng sủa vài bước đã thấy sợ, không hiểu sao quay đầu nhìn lại, phát hiện Tống Úc vẫn đứng bên cổng trường.  

Khoảng cách hơi xa, bóng dáng cao ráo của chàng trai bị màn đêm nhuộm thành đường nét mờ ảo.  

Điện thoại rung lên một tiếng, là Tống Úc gửi tin nhắn WeChat.  

"Đừng sợ." 

Nỗi bất an trong lòng cô lập tức bị xua tan.  

Rất lâu sau, Yến Đường mới nhận ra lúc này cô hoàn toàn không hiểu rõ Tống Úc, đến mức không nhìn thấu tín hiệu nguy hiểm trong hành động của cậu.  

Lúc này cô vẫn quy kết đó là thiện ý mơ hồ của một chàng trai mà thôi.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!