Ánh nắng mùa đông ở Bắc Kinh thật kỳ lạ.
Nếu ngồi trong nhà ngắm nhìn, bạn sẽ cảm thấy nó đẹp đẽ, khiến người ta không tự chủ mà chiêm ngưỡng muốn lại gần.
Nhưng nếu bước ra ngoài trời, khi ánh nắng thực sự chiếu lên người, bạn sẽ biết nó thực ra không hề ấm áp.
Nó quyến rũ nhưng cũng lạnh lùng, vô tình.
Chị họ trước khi kết hôn từng than thở với cô, nói rằng trên đời có hai loại đàn ông dễ nổi nóng nhất — người giàu có và người đẹp trai. Nếu bạn gặp một người vừa giàu vừa đẹp, không chơi nổi thì hãy chạy ngay đi.
Ánh nắng mùa đông này có lẽ cũng có tính cách tương tự những chàng trai như vậy.
Khi ánh mắt Yến Đường và Tống Úc chạm nhau lúc này, cô đọc được một tín hiệu mơ hồ, xa lạ.
— Trong khoảng thời gian vừa qua, cô đoán rằng Tống Úc không mấy hứng thú với tình cảm. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không biết, không có nghĩa là cậu sẽ không dùng sức hút của mình một cách tinh quái.
Yến Đường cảm thấy suy nghĩ của mình có chút hèn hạ, cô hy vọng tín hiệu lúc nãy chỉ là ảo giác nhưng chuông báo động trong đầu đã vang lên không tiếng, âm thanh khiến tâm trí cô không yên.
Trong gần một tháng qua, họ đã ở bên nhau năm ngày một tuần, khoảng cách không biết từ lúc nào đã trở nên quá gần đến mức không còn phù hợp nữa.
Dù Tống Úc mười tám tuổi thật sự ngây thơ, nhiệt tình và đáng yêu nhưng Yến Đường hai mươi mốt tuổi nên biết ranh giới ở đâu, đặc biệt là khi cô là giáo viên tiếng Trung của cậu.
"Đây là công việc dịch thuật của tôi, tôi chỉ nghĩ đến thù lao của mình thôi."
Cô ngồi thẳng lưng, kéo ra một chút khoảng cách với cậu rồi mỉm cười. "Cậu đi nghỉ ngơi một chút đi, sau bữa trưa chúng ta sẽ bắt đầu buổi học."
Tống Úc hơi giật mình, mãi không nhúc nhích, ánh mắt đặt lên người cô rất lâu.
"Sao vậy?" Giọng cậu bình thản hỏi.
"Hả?"
Yến Đường không nhìn cậu mà dời ánh mắt tiếp tục nhìn màn hình máy tính, cũng bình thản đáp: "Không có gì, chỉ là nhắc cậu tranh thủ lúc này nghỉ ngơi thôi."
Một lúc sau, Tống Úc mới thu lại ánh mắt rồi quay người rời khỏi bàn ăn.
"Nghe lời cô giáo." Khi rời đi, cậu khẽ nói như vậy.
Sau bữa trưa, Yến Đường vừa bước vào phòng sách liền thấy Tống Úc đang vuốt v3 chú chim sẻ nhồi bông.
Chú chim sẻ trong lòng bàn tay cậu trở nên vô cùng nhỏ bé, đầu ngón tay cậu lướt qua mỏ chim, chạm nhẹ vào đầu nó, sau đó mở rộng lòng bàn tay ôm trọn cả chú chim.
Yến Đường tin rằng chỉ cần cậu khép tay lại là có thể nghiền nát chú chim sẻ.
"Vào học thôi." Cô bước đến ngồi xuống bên cạnh Tống Úc.
Tống Úc ngẩng mắt nhìn cô, như thường lệ nở một nụ cười. "Vâng."Khi thời gian ngày qua ngày trôi đi, con người dễ dàng trở nên tê liệt trước tốc độ của nó.
Yến Đường sau khi kết thúc buổi học trở về ký túc xá, mở lịch ra đếm ngày phát hiện chỉ còn ba tuần nữa là đến Tết.
Cô đã nhận được lịch trình của Tống Úc trong tháng tới, thời gian thi đấu của cậu được định vào cuối tháng Hai, sau mùng ba Tết sẽ rời Bắc Kinh đến Thượng Hải tham gia một tuần huấn luyện kín, trung tâm huấn luyện ở Thượng Hải có phiên dịch và huấn luyện viên nước ngoài chuyên trách, không cần cô có mặt.
Cho đến khi giải đấu kết thúc, Tống Úc mới quay lại Bắc Kinh, và lúc đó cậu sẽ tham gia kỳ thi dự bị.
Nói cách khác, ba tuần nữa cô sẽ không còn ở bên cạnh Tống Úc, công việc gia sư thực chất cũng kết thúc từ đó, việc có tiếp tục đồng hành cùng cậu trong các buổi tập luyện sau này vẫn là điều không chắc chắn.
Nếu công việc này kết thúc như vậy, tương lai cô có lẽ phải tìm một công việc khác, ít nhất là để duy trì đến khi tốt nghiệp và rời khỏi Bắc Kinh.
Dù vậy, Yến Đường vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình, lập kế hoạch học tập cho Tống Úc trong thời gian tới và bắt tay vào làm một cuốn sổ tay tiếng Trung để cậu sử dụng trong thời gian huấn luyện kín. Nếu sau này không cần cô tiếp tục đồng hành thì cậu cũng có thể dùng cuốn sổ này làm tài liệu tham khảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!