Chương 65: Trúng Tim (Hoàn chính văn)

Ngoài ban công rộng lớn, ánh đèn rực rỡ của đại lộ Las Vegas hiện ra lấp lánh. Nhìn xa hơn, những ngọn đèn nhấp nháy như những mảnh vàng vụn rải trên nền đêm.

Những cây cọ, đài phun nước Bellagio, tháp Eiffel và tượng Nữ thần Tự do cùng chung một khung hình, xa hoa đến mức khó tin y như một giấc mơ. 

Cảnh tượng này khiến Yến Đường nhớ lại sáu năm trước, khi cô lần đầu đặt chân đến Las Vegas. Cô yêu sự ồn ã phồn hoa nơi đây nhưng cũng hiểu mình chỉ là kẻ vô danh, đến rồi đi chẳng để lại dấu vết.

"Vì vậy, anh đã mua một ngôi nhà cho em. Anh nghĩ rằng nếu em sở hữu một ngôi nhà ở đây, em sẽ có cảm giác như mình sở hữu cả thành phố này, giống như bây giờ, ánh đèn của thành phố này đang nằm trong tay em." – Tống Úc mỉm cười rồi nói.

Ánh đêm in bóng lên gương mặt điển trai của anh, chỉ tiếc vết thương mới ở đuôi mắt hơi phá hỏng nét hoàn mỹ ấy. Nhìn nó, Yến Đường chợt nhớ ngày xưa khi anh ngồi đợi cô ký hợp đồng gia sư trong quán cà phê, anh cũng có một vết tương tự ở đúng vị trí đó. 

Lúc ấy hai người còn xa lạ nhưng Tống Úc luôn dành cho cô nụ cười dịu dàng và ngọt ngào.

Giờ đây, nụ cười ấy vẫn khiến trái tim cô tan chảy.

Anh lấy ra món quà đầu tiên dành cho cô. Hai năm trước, anh từng tặng Yến Đường một chiếc nhẫn — không quan trọng giá trị, chỉ cần lấp lánh và xinh đẹp là đủ.

Lần này, chiếc nhẫn mới lại khiến cô bất ngờ. Nó được thiết kế tinh xảo với những viên kim cương nhỏ điểm xuyết, nhưng nổi bật nhất vẫn là viên chủ lớn — với độ tinh khiết cao, giác cắt hoàn hảo và giá trị vô cùng đắt đỏ.

Chiếc nhẫn không chỉ đẹp mà còn mang ý nghĩa sâu sắc.

Yến Đường nhìn nó, suy nghĩ đầu tiên hiện lên: "Chắc chắn nó đắt kinh khủng."

Tống Úc khẽ hỏi: "Em thích không?"

Yến Đường gật đầu, không kìm được lời: "Chắc anh tốn cả đống tiền vì nó."

Tống Úc bật cười vì phản ứng của cô: "Em xứng đáng với thứ tốt nhất trên đời này."

"Chỉ có anh là người duy nhất nói như thế." Yến Đường cũng cười theo.

"Vậy là không ai yêu em bằng anh. Và anh cũng biết, chẳng ai yêu anh như em."

Anh nhìn cô chăm chú, giọng đầy kiên quyết:

"Trước đây, anh luôn tự hỏi phải tốt với em đến mức nào thì em mới yên tâm ở bên anh. Nhưng rồi anh nhận ra, điều khiến em thực sự an lòng là khi em cảm thấy mình cũng có thể cho anh nhiều như thế."

"Hôm nay là ngày thích hợp để anh nói rằng: chính em là động lực giúp anh chiến thắng trận đấu này."

Ánh mắt anh dịu xuống, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Viên kim cương lấp lánh như kẹo pha lê, thuần khiết như tình yêu anh trao tặng.

"Lấy anh nhé? Sáu năm rồi, em đã trở thành điểm tựa của anh theo mọi mặt. Anh không thể sống thiếu em. Và anh cũng biết mình sẽ khiến em hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác trên đời."

Giọng anh ấm áp vang lên.

Ngẫm lại mới thấy, sáu năm đã trôi qua.

Sáu năm không hề dễ dàng với cả hai.

Nhưng chính vì không dễ dàng nên mọi thứ càng trở nên đáng trân trọng. Chính vì từng suýt lỡ nhau quá nhiều lần, tình cảm này mới nặng sâu đến thế.

Mắt Yến Đường nhòe đi, chỉ còn thấy viên kim cương lấp lánh và đôi mắt trong veo của Tống Úc là rõ nét.

Cô gật đầu.

Dù chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể, nhưng khi hai người có thể thẳng thắn thảo luận về tài sản, họ đều hiểu mối quan hệ đã tiến tới một bước mới.

Lời cầu hôn là một nghi thức, và chính những nghi thức ấy tạo nên ý nghĩa của cuộc sống.

Nhưng điều kỳ lạ là, chẳng ai đoán trước được ý nghĩa đời mình sẽ bắt đầu từ đâu – là từ một siêu thị ven đường hay là một thành phố xa hoa lộng lẫy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!