*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đối với vận động viên, ngày giải nghệ là điều không thể tránh khỏi.
Sau đó, hoặc là theo đuổi đam mê bằng cách trở thành huấn luyện viên, hoặc tận dụng các mối quan hệ đã tích lũy để bước sang lĩnh vực khác, tiếp tục xây dựng sự nghiệp và danh tiếng.
Tống Úc không muốn trở thành người quản lý thừa kế tập đoàn lớn như anh trai mình, bởi vị trí đó còn có một tên gọi khác: "trâu ngựa hạng sang".
Ngồi vào vị trí đó, không chỉ phải lo lắng về hoạt động kinh doanh của các công ty trong tập đoàn, duy trì mối quan hệ với chính phủ, đàm phán với các cổ đông nhỏ, mà còn phải để mắt đến những con cáo già trong ban lãnh đạo với mức lương chiếm tỷ lệ đáng kể trên báo cáo tài chính.
Chưa kể bản thân anh không hề hứng thú với công việc này, hiện tại Yến Đường cũng đang là người quản lý kinh doanh. Khi công việc bận rộn, lịch trình của cô kín mít từ sáng đến tối, thường xuyên phải đi công tác hai nơi. Tống Úc muốn được đi cùng cô, nên công việc của anh cần có tính linh hoạt cao.
Sau khi suy tính cẩn thận, Tống Úc quyết định tập trung vào lĩnh vực đầu tư, tự mình nắm quyền kiểm soát để định hướng chiến lược, đồng thời tìm kiếm các nhà quản lý đầu tư chuyên nghiệp đảm nhiệm vận hành.
Đầu tư là một lĩnh vực đầy thách thức, trong đó kênh thông tin đóng vai trò then chốt. Người mới bước vào chỉ có tiền là chưa đủ, quan trọng hơn là phải có người dẫn dắt đúng hướng.
Ngay từ khi còn niên thiếu, anh và anh trai đã được rèn luYến Đường duy đầu tư. Bố mẹ cung cấp cho hai anh em một khoản tiền nhất định để thử nghiệm, qua đó trau dồi khả năng phán đoán và sự nhạy bén trong kinh doanh. Nhờ nền tảng đó, Tống Úc không phải tay mơ trong lĩnh vực này.
Đúng lúc Tống Úc định bàn về ý tưởng này với bố thì Tống Dụ Xuyên đã gọi điện tới trước.
"Thời gian một năm như đã thỏa thuận sắp hết rồi."
Tống Dụ Xuyên nói.
"Mẹ và bố đã xem trận đấu của con ở Singapore, rất xuất sắc. Giờ mọi thứ đang thuận lợi, nên từ nay gia đình sẽ không chu cấp sinh hoạt phí nữa."
"Bố, lúc đó bố cho con một năm chẳng phải để xem con đạt được thành tích gì sao?"
"Đúng vậy. Nếu không có thành tích thì về nhà đi làm lãnh lương, có thành tích thì coi như con cũng đã có công việc ổn định rồi."
Ông bật cười.
"Chúc mừng con trai, con đã trưởng thành như anh trai con, đã tự lập khỏi gia đình rồi."
Tự lập là điều tốt, nhưng tự chi trả cho cả đội ngũ hỗ trợ không hề rẻ chút nào.
Tống Úc cầm điện thoại, nhanh chóng tính toán trong đầu.
Anh bình tĩnh nói: "Bố, con còn khoảng 2-3 năm nữa mới giải nghệ. Sau đó, con dự định mở công ty đầu tư và sẽ tặng cổ phần cho bố mẹ. Đổi lại, bố mẹ tiếp tục hỗ trợ con thuê đội ngũ trong thời gian này. Con đảm bảo bố mẹ chỉ có lãi, không lỗ."
Đầu dây bên kia, Tống Dụ Xuyên im lặng vài giây rồi cười khẽ: "Con đúng là không chịu thiệt chút nào. Vậy đây là đầu tư hay cho vay đây? Có cần ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần không? Kho bạc riêng của con cạn rồi à?"
"Làm gì có, con chỉ đang luân chuyển vốn thôi mà. Con còn chưa cưới vợ, bố phải để con dành chút "tiền cưới vợ" chứ?"
Ông lại cười: "Tiếng Trung khá đấy, đã biết nói "tiền cưới vợ" rồi."
Nghe cậu con trai nói chuyện khéo léo, cuối cùng Tống Dụ Xuyên cũng gật đầu đồng ý.
Ông còn bảo Tống Úc đừng áp lực quá, nếu không để dành đủ tiền cưới vợ thì bố mẹ có thể hỗ trợ một ít. Cùng lắm bị trêu chọc vài năm, dù sao hồi xưa ông cũng tự lo liệu khi cưới vợ mà.
Tống Úc cúp máy, bước vào phòng sách thông báo tin vui sắp thành lập công ty với Yến Đường.
Cô đang đọc sách trong phòng, nghe thoáng tiếng anh nói chuyện điện thoại, tò mò hỏi: "Anh còn nói gì với bố nữa? Em nghe thấy hình như ông đang cười đấy."
"Bí mật."
Anh rút chiếc gối tựa sau lưng cô, kéo cô nằm gối đầu lên đùi mình.
Yến Đường ngước mắt nhìn anh, ngạc nhiên: "Giờ anh còn có bí mật sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!