Những năm gần đây, Nam Thị đẩy mạnh phát triển du lịch theo chính sách nhà nước, mở nhiều đường bay thẳng tới các nước Đông Nam Á.
Do khoảng cách địa lý khá gần, vào sáng thứ Hai, hai người từ sân bay Singapore đáp chuyến bay kéo dài ba tiếng rưỡi, cuối cùng cũng hạ cánh xuống Nam Thị lúc ba giờ chiều.
Tháng mười hai là mùa du lịch ế ẩm, du khách nước ngoài thưa thớt. Vóc dáng cao ráo, làn da trắng cùng mái tóc sáng màu của Tống Úc nổi bật hẳn giữa dòng người phương Nam. Từ hải quan đến sân bay, anh luôn thu hút ánh mắt tò mò.
Cửa ra sân bay ở thành phố nhỏ lúc nào cũng đông đúc, các nhân viên du lịch và tài xế thi nhau chào mời. Tống Úc một tay kéo vali, tay kia nắm chặt Yến Đường. Vừa bước ra, họ lập tức bị vây quanh bởi những giọng nói địa phương: "Trai xinh gái đẹp đi đâu đấy?", "Có cần thuê khách sạn không?".
Giọng địa phương Nam Thị nghe na ná tiếng Tứ Xuyên khiến Tống Úc thoáng ngơ ngác, lầm tưởng có chuyện chẳng lành. Theo bản năng, anh ôm chặt Yến Đường vào lòng, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông xung quanh, lạnh giọng cảnh báo: "Back off."
Sau đó mới chợt nhớ mình biết tiếng Phổ thông, liền gằn giọng: "Tránh ra!"
Không ngờ mấy người kia thấy anh nói được tiếng Trung lại càng hào hứng, bắt đầu giới thiệu ồn ào các gói du lịch giá rẻ.
Yến Đường bị tiếng ồn làm nhức đầu, đứng trên mũi chân vẫy tay về phía chiếc Volkswagen màu bạc đậu xa xa: "Bố!".
Một tiếng trả lời lớn vang lên từ phía bên kia: "Này!".
Khi biết Yến Đường là người địa phương, đám đông ồn ào lập tức tản ra.
"Giờ đang mùa đông, lượng khách du lịch ít nên các công ty du lịch hoạt động chậm lại."
Bố Yến vừa nổ máy vừa dùng tiếng Anh hỏi Tống Úc ngồi ghế phụ: "Lần trước cháu đến không gặp cảnh này à?"
"Lần trước cũng có, nhưng lúc đó chỉ cần cháu nhìn một cái thì họ đã lập tức lảng ra xa."
Tống Úc vừa nói vừa liếc nhìn Yến Đường qua gương chiếu hậu với nụ cười đầy ẩn ý, rồi tiếp tục trò chuyện với bố Yến.
Yến Đường hiểu rõ ý nghĩa sau nụ cười đó, bèn quay ra nhìn ra cửa sổ làm ngơ.
Lần trước anh đến Nam Thị để "bắt người", tâm trạng không tốt nên ánh mắt đầy sát khí khiến người ta phải sợ hãi. Còn lần này, anh lại giống hệt một du khách ngoại quốc hiền lành.
Về đến nhà vừa đúng giờ cơm tối, Tống Úc mở cửa bước vào và ngạc nhiên trước sự thay đổi lớn. Cả nhà từ trần nhà đến sàn, từ bàn ghế đến sofa đều sạch sẽ bóng loáng, được trang trí thêm hoa tươi và đồ trang trí mới. Thảm mới được trải trên sàn, tất cả tạo nên một không gian khác hẳn so với sự đơn sơ trước kia khi Tống Úc mới đến.
"Con tưởng mình vào nhầm nhà rồi đấy." Yến Đường đặt túi xuống.
Mẹ cô bước tới vỗ vai: "Con nói nhảm gì thế."
Rồi bỏ qua cô thẳng tiến chào Tống Úc, chúc mừng anh thắng trận.
Tống Úc trước khi rời Singapore đã đặc biệt mua rất nhiều quà cao cấp hơn hẳn mấy năm trước. Anh vừa ngồi xuống đã nhiệt tình giới thiệu từng món cho bố mẹ cô, khiến hai người vui vẻ hẳn.
Mấy năm trước, khi Tống Úc đến đây tìm Yến Đường thì anh còn quá trẻ, vì thế bố mẹ cô chỉ coi anh như một đứa trẻ và nói năng giữ kẽ, xã giao. Nhưng giờ đây, khi anh đã trưởng thành và sự nghiệp của Yến Đường cũng khác xưa, bố mẹ nhìn nhận mối quan hệ này bằng con mắt thực tế hơn, không còn giữ khoảng cách như trước.
Bữa tối trôi qua trong không khí đầm ấm. Bố Yến và Tống Úc trò chuyện trong phòng khách, còn Yến Đường bị mẹ gọi vào nhà tắm với lý do "chỉ chỗ để đồ dùng cá nhân".
"Phòng tắm này mẹ đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, hai đứa cứ dùng thoải mái mấy ngày nhé. Bố mẹ sẽ dùng phòng tắm trong phòng ngủ."
Mẹ khép cửa phòng tắm lại, kéo cô đến bồn rửa mặt chỉ chỗ để khăn tắm và đồ vệ sinh cá nhân. Rồi bà đột ngột chuyển chủ đề, giọng thì thào:
"Mẹ quên chưa hỏi, con đã gặp bố mẹ cậu ấy chưa?"
"Cũng… coi như là gặp rồi ạ.""
"Coi như" là sao?"
Yến Đường kể lại câu chuyện một cách ngắn gọn. Mẹ cô vẫn chưa yên tâm, lo lắng hỏi một câu kỳ lạ: "Nhà họ ai cũng cao như cây sào, không biết có thấy con lùn quá không?"
Nói đến đây, mẹ lại thở dài: "Mấy hôm nay mẹ trằn trọc mãi. Không phải mẹ chê cậu ấy không tốt, mà chính vì cậu ấy quá hoàn hảo nên mẹ lo nhà họ đánh giá con. Giá ngày xưa đừng cho con đi nội trú, ở nhà dinh dưỡng đầy đủ có khi con cao thêm được vài phân…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!