Chương 61: Đừng Nói Dối

Trong mọi lĩnh vực đều tồn tại khái niệm thiên phú. Với môn võ tổng hợp, một bộ óc thông minh cùng cơ thể cao lớn và đôi tay dài chính là lợi thế trời ban.

Nhưng thứ khiến người ta ngưỡng mộ chưa bao giờ là tài năng thiên bẩm  mà là những đêm dài lặng lẽ khổ luyện, khi võ sĩ đắm mình trong gian khổ mà không một lời oán thán. Họ để nỗi đau xâm chiếm cả thể xác lẫn tinh thần rồi bình thản chịu đựng, kiên nhẫn vượt qua để tôi luyện bản thân ngày một mạnh mẽ hơn.

Kết quả của quá trình ấy sẽ hiện rõ qua từng thớ cơ săn chắc, tốc độ di chuyển, độ chính xác trong từng đòn đánh và khả năng ứng biến linh hoạt trên võ đài.

Sân khấu ngập tràn ánh đèn xanh đỏ. Người dẫn chương trình cầm mic giới thiệu đầy hào hứng về sự trở lại của Kirill cùng lão tướng Michael. Sau nghi thức chạm găng, đội ngũ hỗ trợ rút lui chỉ còn lại trọng tài mặc đồ đen điềm tĩnh quan sát từ rìa lồ ng bát giác.

Một võ sĩ trẻ tuổi tài cao thường tỏa ra khí thế ngút trời. Họ không ngần ngại phô diễn kỹ thuật điêu luyện và sức mạnh dồi dào. Khán giả vừa trầm trồ trước sự liều lĩnh của họ lại vừa ngợi ca tinh thần dám nghĩ dám làm.

Tống Úc từng tạo nên vô số khoảnh khắc ấn tượng trên sàn đấu. Ngoại hình điển trai cùng lối đánh tàn khốc đã biến mỗi phân cảnh về anh thành một tác phẩm nghệ thuật đầy tính bạo lực.

Nhưng một lão tướng dày dạn kinh nghiệm lại khác. Thời gian và thực chiến đã dạy họ sự điềm tĩnh. Mỗi động tác đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi đòn đánh đều nằm trong tầm kiểm soát.

Hai đấu thủ ra đòn thăm dò rồi né tránh, lui về. Đòn thật đòn giả liên tục thay phiên.

Cuối cùng khi thời cơ đến, một cú đấm quyết định kết thúc trận đấu.

Tống Úc chiến thắng. Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Trận đấu này đã vượt qua giới hạn của một màn bạo lực đẫm máu thông thường, nâng lên thành cuộc so tài giữa trí tuệ và sức mạnh. Khán giả reo hò cuồng nhiệt hơn bao giờ hết.

Trận đấu kết thúc bằng chiến thắng TKO (knockout kỹ thuật). Người dẫn chương trình bước vào lồ ng bát giác chào đón Tống Úc trở lại. Sau khi rời sàn đấu, anh nghỉ ngơi chốc lát, tham gia phỏng vấn rồi cùng Yến Đường đến dự tiệc sau trận đấu.

"Tôi khá ngạc nhiên đấy, cứ tưởng người như cậu sẽ chơi bời thêm vài năm nữa cơ."

Vừa vào tiệc chưa lâu, họ chạm mặt một người đàn ông trông khá quen mắt.

Yến Đường suy nghĩ một lúc mới nhớ ra người này tên Đoàn Phong, từng tham dự tiệc mừng chiến thắng của Tống Úc ở Bắc Kinh năm nào. Lúc đó hắn còn xin kết bạn với cô nhưng ngay lập tức bị Tống Úc giật điện thoại xóa sạch.

Đoàn Phong tỏ ra như hoàn toàn không nhớ chuyện cũ, cười nói xã giao với Tống Úc.

Nhưng Tống Úc thì chưa quên. Nụ cười vẫn trên môi, anh hỏi lại: "Sao? Có thành kiến với tôi à?"

Đoàn Phong đáp: "Cậu được công nhận là đẹp trai mà, điều kiện tốt như vậy-"

"Vậy là cậu có thành kiến với người đẹp trai rồi."

Tống Úc liếc nhìn Yến Đường đứng bên cạnh như tìm kiếm sự đồng tình.

"Em cũng nghĩ vậy phải không?"

Yến Đường bất ngờ giật mình, lúng túng đáp: "Hả? Anh đang hỏi em ư? Người đẹp trai thì… cũng tùy trường hợp…"

Thấy cô trả lời dè dặt, Tống Úc chợt nhận ra điều gì đó không ổn.

Đêm đó khi trở về phòng khách sạn, Yến Đường tắm rửa xong liền thay chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh. Phòng điều hòa lạnh quá nên cô vội khoác thêm áo len mỏng.

Tống Úc sau khi hoàn thành buổi vật lý trị liệu với huấn luyện viên thì trở về phòng. Anh thấy Yến Đường đã cuộn tròn trong chăn ấm, đang say sưa lướt điện thoại trên giường.

Lúc này đã hơn 10 giờ tối. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt bao trùm, những cây chuối rừng và bụi gỗ cao lặng im đứng trong sân vườn.

Trần nhà treo một chiếc quạt trang trí màu đen. Tấm thảm hoa văn và chiếc giường cũng màu đen, tạo nên sự tương phản rõ rệt với bức tường trắng tinh cùng cửa sổ kính sọc trắng.

Căn phòng đơn giản nhưng tinh tế còn ngổn ngang đủ thứ đồ đạc – băng quấn tay, tai nghe của anh lẫn với mỹ phẩm, túi xách và laptop của cô. Quần áo hai người thay ra mấy ngày qua đã được giặt sạch sẽ, xếp chồng lên nhau một cách vô tư – áo của anh đè lên váy cô, khăn của cô vắt ngang quần anh.

Chi tiết bình thường ấy lại khiến Tống Úc thấy lòng bình yên lạ. Cảm giác ấy hòa lẫn với sự phấn khích còn sót lại sau trận đấu, khiến anh không kìm được mà bước đến bên giường, nằm xuống ôm cô vào lòng.

Tiếc thay, chiếc áo len mỏng đã bọc kín cơ thể Yến Đường, ngăn cản anh tiếp tục khám phá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!