Yến Đường cảm thấy mặt mình đang nóng bừng.
Cánh tay cô thực sự đang dùng lực nhưng càng dùng sức, càng có cảm giác như đang cọ xát vào cổ của Tống Úc.
Khuỷu tay cô áp sát vào yết hầu của cậu, Yến Đường cảm nhận được cổ họng cậu hơi cử động, theo sau là một tiếng cười khẽ.
Tai cô đỏ ửng lên vội vàng buông tay ra và nói: "Xin lỗi nhé."
Tống Úc cười đứng dậy: "Không sao đâu, chị cần tập luyện thêm sức mạnh. Lực của chị hơi yếu, cơ bắp chưa đủ khỏe."
Cậu bước đến phía sau Yến Đường rồi bảo cô ngồi xuống: "Chị có thể cảm nhận cách tôi dùng lực."
Yến Đường còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu dùng một tay khóa chặt vào lòng.
Cổ nhỏ nhắn của cô bị cơ bắp săn chắc của cậu bao bọc, xương bả vai áp sát vào ngực của người đằng sau.
Cô cảm thấy như nghe được nhịp tim đều đặn của Tống Úc nhưng chưa kịp suy nghĩ gì thì một lực mạnh đến kinh người đã siết chặt cổ họng và động mạch của cô. Nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy trong tích tắc.
Yến Đường nghe thấy mình phát ra một tiếng rên nhẹ đầy hoảng sợ.
Nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Ngay lúc đó, lực siết kinh khủng kia đột nhiên biến mất.
Nguy hiểm thoáng qua như một con thú dữ vờn đùa bằng móng vuốt rồi lại thong thả thu lại.
Cảm giác choáng váng và ngạt thở chưa kịp ập đến nhưng adrenaline đã bị k1ch thích tăng vọt. Tim cô đập mạnh chưa từng thấy, một cảm giác k1ch thích kỳ lạ chưa từng trải qua, xô đẩy vào hệ thần kinh của Yến Đường.
Cô vẫn chưa kịp định thần, vẫn dựa vào lòng người đằng sau mà không nhúc nhích.
Một bàn tay chắc nịch đỡ lấy lưng cô vỗ nhẹ nhàng, giọng nói trong trẻo vang lên bên tai.
Tống Úc an ủi cô: "Thả lỏng đi, không sao đâu."
Nhưng ánh mắt cậu lại dừng lại ở vết hồng trên cổ cô.
Cậu thậm chí còn chưa dùng lực mà da cô đã đỏ lên rồi.
Thật mong manh.
Cậu hạ giọng: "Cô giáo, tôi có làm chị sợ không?"
Những người khác cũng an ủi cô: "Yên tâm đi, lúc nãy cậu ấy chỉ dùng một chút lực thôi, sẽ không khiến cô ngất như Siêu Tử đâu."
Chỉ một chút lực thôi sao?
Vậy nếu Tống Úc dùng hết sức thì sẽ kinh khủng đến mức nào…
Khi được cậu đỡ dậy, Yến Đường vô thức nhìn vào cánh tay của cậu.
Cơ bắp cẳng tay của cậu trong trạng thái thả lỏng vẫn rất săn chắc, bàn tay rộng, ngón tay dài, xương ngón rõ ràng, phủ đầy vết chai sần, toát lên sức mạnh đáng kinh ngạc.
Yến Đường thành thật nói: "Lúc bị cậu siết cổ tôi rất sợ nhưng giờ nghĩ lại lại thấy khá k1ch thích."
"Võ đài vốn dĩ đã rất k1ch thích rồi. Nếu cô giáo thích thì tôi có thể thường xuyên dẫn chị đi chơi."
Thôi vậy, tim tôi chịu không nổi đâu. Yến Đường thầm nghĩ.
Huấn luyện viên Đường Tề bước đến thông báo buổi tập hôm nay kết thúc mọi người có thể về nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!