Buổi chiều đến tối ở Siberia là thời điểm ấm áp nhất, nhiệt độ lên tới âm 25 độ C.
Mặt trời treo cao mang đến chút sắc ấm cho vùng tuyết trắng xóa.
Phòng nghỉ là những ngôi nhà gỗ kiểu Nga, hai người một phòng, Yến Đường và Masha ở cùng nhau.
Trong phòng rất ấm áp, trên tường treo tấm thảm dệt màu đỏ sẫm, một bên còn treo mẫu vật lợn rừng nhỏ. Nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy rừng nguyên sinh từ xa mang cảm giác như đang sinh tồn nơi hoang dã.
"Không ngờ Kirill và Ilya lại đến cùng nhau. Nhưng tôi nghe nói trước đây họ rất thích săn bắn, mấy năm trước khi tổ chức hoạt động săn bắn, sếp lớn cũng thường dẫn hai anh em họ đến."
Masha dùng nước nóng lau mặt, tán gẫu với Yến Đường.
"Hồi đó tôi vừa mới vào làm, có gặp cậu ấy một lần, lúc đó cậu ấy – mười lăm tuổi? Lúc đó còn chưa đủ tuổi dùng súng săn, tôi nhớ cậu ấy đứng trên xe tuyết dùng cung bắn hạ một con lợn rừng."
Yến Đường yên lặng mở vali lấy đồ dùng cá nhân, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Điện thoại đặt trên giường, màn hình vẫn tối đen.
Vừa rồi, khi Tống Úc và Tống Cảnh cùng xuống xe, ánh mắt của cô thoáng chạm với Tống Úc.
Khoảng cách giữa họ khá xa, chừng hai mươi mét, anh liếc nhìn xung quanh rồi dừng lại, ánh mắt chạm vào cô. Yến Đường không tránh né mà nhìn thẳng vào anh.
Trước đây cô đã nhắn tin trên WeChat nói với anh về việc xin giấy phép săn bắn và chuyến săn cuối năm nên Tống Úc biết cô quay lại.
Nhưng anh không nói gì khiến cuộc gặp gỡ này có chút đột ngột.
Yến Đường nghĩ, cô có thể nhắn tin hỏi hoặc lần tới gặp mặt trực tiếp hỏi anh vì dù sao cũng ở trong trại, gặp nhau sớm muộn gì cũng có.
Nhưng cô không chắc Tống Úc sẽ trả lời thế nào.
Sẽ ân cần thoải mái như trước đây hay có khoảng cách như lần chào hỏi cuối cùng của họ?
Cô thay bộ quần áo ấm hơn, cầm điện thoại trên giường lên.
Màn hình sáng lên một giây, vài tin nhắn hiện ra, là thông báo từ người điều phối trong nhóm làm việc bảo mọi người đến thẳng nhà hàng.
Yến Đường nhìn màn hình vài giây cuối cùng cất điện thoại vào túi, cùng Masha ra ngoài.
Dù hoạt động team building lần này rất khốc liệt nhưng giống như quy trình team building thông thường của các công ty lớn, tối đầu tiên mọi người tụ tập ăn uống vui vẻ, nghe sếp phát biểu, nhìn lại quá khứ hướng tới tương lai.
Yến Đường cùng Masha đi về phía nhà hàng, đi ngang qua một khoảng đất trống.
Bên cạnh những chiếc xe tuyết đỗ song song còn có vài chiếc xe tăng và xe bọc thép, dưới bầu trời đen kịt như những con quái vật thép ẩn mình trong tuyết cùng không khí lạnh giá Siberia khiến người ta sợ hãi.
"Khi săn sói và gấu nâu sẽ dùng những chiếc xe này, hiện vẫn có thể đăng ký, bên điều phối đang thống kê số người." Masha nhìn những thiết bị này cũng có chút phấn khích, "Ngồi văn phòng lâu rồi, phải tìm chút k1ch thích mới được."
Nhà hàng nằm ở trung tâm trại là một ngôi nhà gỗ rộng lớn, chủ yếu được xây bằng những thanh gỗ sẫm màu ngay ngắn, hai bên là những cửa sổ viền sơn xanh lá đậm, ánh đèn sáng rực rọi ra.
Khi họ đến, đã có khá nhiều người có mặt. Trên chiếc bàn dài bên tường, những chai vodka đủ loại được xếp ngay ngắn kèm theo hai đ ĩa bánh mì muối. Bên cạnh các chai rượu vang là một chồng tờ rơi ghi lại các quy định cho những ngày săn bắn sắp tới, chẳng hạn như không được săn khi đã uống rượu và không được săn gấu mẹ và gấu con.
Mời khách ăn bánh mì muối là truyền thống của người Đông Slav, tượng trưng cho tình bạn và sự chào đón.
Yến Đường vừa cầm một miếng bánh mì lên, liền nghe thấy tiếng nói chuyện của vài người đàn ông và phụ nữ từ hành lang vọng lại. Giọng nói trầm ổn, đều đều bằng tiếng Nga mang vẻ nghiêm trang, dễ dàng nhận ra là lãnh đạo đang đến.
Cô hơi nghiêng đầu thấy một bóng người quen thuộc, gần như theo phản xạ kéo Masha đi về phía bàn ăn.
Team building cấp tập đoàn chủ yếu để mọi người làm quen nhau nên không có chỗ ngồi cố định, người các công ty khác nhau ngồi lẫn vào nhau, chỉ có bàn sếp là cố định.
Trùng hợp thay, hai người họ ngồi ở vị trí gần bàn sếp nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!