Chương 45: Kẻ Hèn Nhát

Trong phòng bệnh, khung cửa sổ rộng gần như chiếm trọn một bức tường. Rèm cửa khẽ hé, bên ngoài không biết từ lúc nào đã lất phất mưa. Những tòa nhà đỏ thẫm trắng nhạt sừng sững giữa màn mưa phùn, ngay cả rèm cửa cũng vương đầy những giọt mưa li ti.

Mưa mờ ảo, trời âm u.

Trong phòng bệnh không bật đèn, dù là ban ngày nhưng tầm nhìn cũng tối tăm.

Không nhìn rõ nên xúc giác trở nên đặc biệt rõ ràng.

Yến Đường cảm nhận hơi thở anh rất nóng, tay ôm eo cô mạnh mẽ.

Nhưng tóc anh dựa vào cổ cô lại mềm mại (giống lông thú của gấu bông, khiến cô không nhịn được giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt v3).

"Trả lời anh."

Gấu bông khổng lồ lên tiếc thúc giục.

Giọng anh gần như không còn nét trong trẻo của tuổi thiếu niên, mà trầm ổn và dịu dàng hơn. Nhưng vì giọng nói quá nhẹ, Yến Đường vẫn có một thoáng hoảng hốt.

Yến Đường chắc chắn rằng khi Tiểu Đàm giúp Tống Úc thay áo sau phẫu thuật, anh đã hoàn toàn thoát khỏi trạng thái mê sảng do thuốc gây mê. Nhưng qua phản ứng vừa rồi của anh, cô đoán rằng anh có lẽ vẫn còn trong trạng thái hưng phấn.

Vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh lúc nãy chắc là giả vờ, chỉ là giả vờ quá tốt nên mới lừa được cô ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với anh.

Giờ thì hay rồi, câu chuyện lại lệch hướng lấn vào vùng mờ nhạy cảm.

Cô nghĩ đi nghĩ lại mới nói: "Kirill, anh là người rất quan trọng với em."

"Vậy bây giờ, em có hối hận vì lúc trước kiên quyết chia tay anh không?"

Tống Úc mở miệng nói, hơi thở áp sát da ngực cô, nhiệt độ đó thấm thẳng vào tim cô.

"Em sẽ không lừa anh, em đã nghĩ đến một khả năng khác."

Yến Đường bình thản nói.

"Nhưng em không hối hận, vì tất cả những điều này chỉ có thể hiểu khi ngoảnh lại, chẳng ai biết trước tương lai sẽ ra sao."

"Vậy giờ "tương lai" đã xảy ra rồi, em đến Seattle xem trận đấu của anh, ngồi bên giường bệnh của anh, anh cảm thấy rất vui, còn cần thêm minh chứng gì nữa không?"

Nhắc đến trận đấu này, Yến Đường thực sự không nhịn được nói: "Em có nói với anh rằng không được dùng cách làm tổn thương bản thân để đạt mục đích kia mà."

Tống Úc thần sắc đông cứng, hai giây sau mới nói: "Có nói."

"Nói khi nào?"

"Ở Las Vegas."

"Tối đó đã xảy ra chuyện gì?"

Đêm đó chính là lúc Tống Úc thắng trận đấu đầu tiên ở UFC đang lúc đắc ý.

Hai người tham gia một bữa tiệc theo chủ đề do bạn bè tổ chức. Anh muốn công khai mối quan hệ nên trong trò chơi, anh chấp nhận hình phạt uống rượu rồi dẫn cô đến hôn mình.

Về khách sạn, anh vui vẻ chuẩn bị cùng Yến Đường qua đêm, kết quả hai người hôn đến nửa chừng, Yến Đường chui tọt vào phòng khóa cửa lại, nói với anh y hệt câu đó.

Hai người nhìn nhau một lát, sau đó Yến Đường nghe anh bình tĩnh nói: "Tối đó chúng ta đã hôn nhau."

Cô không ngờ anh lại có bản lĩnh lảng tránh trọng tâm khéo léo đến thế, vừa tức vừa buồn cười.

Nhưng giây tiếp theo, gáy cô đã bị Tống Úc giữ chặt. Bị người khác dẫn dắt tiến lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!