Chương 43: Không Phải Ảo Giác

Bây giờ là đầu tháng một, nói về tháng ba vẫn còn xa xôi.

Trường đại học Yến Đường theo học thạc sĩ nổi tiếng khó vào khó ra, yêu cầu tốt nghiệp rất nghiêm ngặt.

Kỳ học tới cô cần chỉnh sửa luận văn theo ý kiến phản biện, chuẩn bị tài liệu bảo vệ, ngoài ra còn phải làm các thủ tục lặt vặt trong khoa. Mặt khác, công việc dịch thuật năm mới của quỹ cũng sắp phân công, dự án cô tự đẩy vẫn đang trong quá trình xử lý, trước tháng sáu sẽ là thời gian cực kỳ bận rộn.

Cô không lập tức đồng ý mà thay vào đó là gửi lời cảm ơn Tiểu Đàm, nói nếu có thể cô sẽ cố gắng đến.

Hai tháng sau cuộc sống Yến Đường vẫn diễn ra như cũ, thỉnh thoảng nhận được tin nhắn của Tống Úc nhưng không nhiều.

Cô từng cùng Tống Úc tập luyện, biết cuộc sống thường ngày của anh rất ít khi dùng điện thoại, tập luyện và họp hành chiếm phần lớn tinh lực huống chi thời gian còn lại còn phải làm bài tập ở trường học, mấy lần trước có thể trả lời tin nhắn ngay không biết có phải trùng hợp không.

Dù là trò chuyện, hai người cũng không nói nhiều.

Từ những cuộc trao đổi rời rạc, Yến Đường biết rằng ngoài giờ tập luyện, Tống Úc thường đi dạo quanh Seattle. Nếu gặp điều gì thú vị, anh sẽ chụp ảnh và gửi cho cô, như bức tường kẹo cao su ở Seattle, những con phố ẩm ướt trong ngày mưa, hay núi Rainier xa xa bên bờ biển.

Tiểu Đàm thì liên lạc nhiều hơn với cô, có lẽ vì cậu ấy cảm thấy chán khi phải đi cùng sếp để tập luyện ở nước ngoài, lại còn ký hợp đồng bảo mật nên không có nhiều người để nói chuyện.

"Nam sinh viên đại học đáng thương."

Một tối nọ Yến Đường nhận được ảnh Tiểu Đàm gửi, là Tống Úc sau một ngày tập luyện, ngồi trong phòng làm việc căn hộ thuê tạm viết luận văn.

Trong ảnh, Tống Úc mặc áo hoodie và quần thể thao rộng màu xám ngồi trước máy tính viết luận.

Dù góc chụp có vẻ lén lút và rất tùy hứng nhưng không thể phủ nhận anh có một khuôn mặt đẹp và vóc dáng hoàn hảo. Bức ảnh chụp vội này thoạt nhìn lại giống như một tấm poster khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Mùa đông Moscow rất dài, lúc này vẫn thiếu ánh nắng, phần lớn thời gian thời tiết âm u vô hình cũng ảnh hưởng tâm trạng con người.

Trong ảnh, mái tóc nâu nhạt dày dặn của Tống Úc dưới ánh đèn bàn càng thêm sáng.

Da trắng, tóc nâu sáng nhạt.

Yến Đường xem xong quả thực thấy tâm trạng tốt hơn.

Nhưng sau khi liên tục nhận được ảnh Tiểu Đàm gửi, cô cuối cùng không nhịn được hỏi: "Tôi nhớ hình như anh ấy không thích bị chụp ảnh lắm, làm vậy anh ấy có giận và la cậu không?"

Kết quả Tiểu Đàm im lặng một lúc mới nói: "Cậu Tống là người tốt."

Thời gian trong những liên lạc đứt quãng giữa hai người dần tiến đến tháng ba, Yến Đường vẫn sống cuộc sống ba điểm một đường giữa trụ sở quỹ, trường học và căn hộ.

Khi còn một tuần nữa là đến trận đấu, Tiểu Đàm lại hỏi cô có rảnh không, nếu có thì cậu ấy sẽ đặt giúp khách sạn.

"Rất có thể là không đi được rồi."

Yến Đường tiếc nuối nói với cậu ấy.

"Tuần sau tôi có buổi gặp giáo viên hướng dẫn luận văn, ở quỹ cũng có buổi họp thảo luận dự án, một cái chiều thứ ba, một cái sáng thứ tư."

Không có chuyến bay thẳng từ Moscow đến Seattle. Vé máy bay Tiểu Đàm mua cho Yến Đường là sáng thứ tư quá cảnh ở New York, đến Seattle đúng tối thứ tư.

Kế hoạch ban đầu là Yến Đường nghỉ ngơi một đêm ở khách sạn, vừa kịp thoải mái tham dự trận đấu của Tống Úc chiều thứ năm.

Tiểu Đàm tỏ ra rất thông cảm.

Vào sáng thứ tư, Yến Đường có cuộc họp. Nếu cô ấy phải vội vã bay sang Seattle, cô sẽ không có thời gian ngủ nghỉ, điều này thực sự quá sức chịu đựng.

Yến Đường gửi tin nhắn này cho Tiểu Đàm, nhanh chóng nhận được tin nhắn của Tống Úc.

Anh không nhắc đến việc cô không thể đến xem trận đấu mà chỉ nói nghe Tiểu Đàm nhắc cô tuần sau có hai cuộc họp quan trọng và chúc cô thuận lợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!