Chương 42: Gấu Nhỏ Hỏi Chấm

Lúc 9 giờ sáng, máy bay cất cánh từ sân bay quốc tế Thủ đô, lướt qua đường băng và dần bay lên cao, hướng về sân bay Sheremetyevo.

Do chênh lệch múi giờ năm tiếng, Yến Đường đến Moscow vào đúng buổi trưa, ăn trưa tại một nhà hàng Trung Quốc mang phong cách Nga gần đại lộ Lenin rồi cầm theo ly trà sữa về nhà.

Cô kéo vali đi vào khu chung cư, ánh nắng yếu ớt của mùa thu bị chắn bởi tòa nhà cao tầng khu Brezhnev, khu vực hình chữ C chìm trong bóng tối, những đứa trẻ thường chơi ở khu vui chơi cũng không thấy đâu.

Bên ngoài tòa nhà trông rất chỉn chu nhưng bên trong khá cũ kỹ, thang máy chật hẹp.

Vừa bước vào tầng một, Yến Đường lập tức ngửi thấy mùi hương của món canh củ cải đỏ đang được nấu từ một căn hộ nào đó, phía sau cánh cửa mơ hồ vang lên tiếng nói chuyện của một gia đình..

Về đến nhà bật đèn lên, căn hộ một phòng ngủ một phòng khách kèm một nhà bếp nhỏ xinh.

Bà chủ nhà là một cụ bà có gu nên nội thất và trang trí ở đây đều rất ấm cúng, chỉ là gần một tuần không có người ở nên căn nhà yên tĩnh và có hơi lạnh lẽo.

Yến Đường ném túi xách lên ghế sofa, trên bàn là gói sô cô la cô mở ra trước khi đi tuần trước. Lúc đi vội cả gói bị rơi vãi trên bàn, không biết đến bao giờ mới ăn hết.

Có lẽ vì hôm qua vừa tham gia một bữa tiệc náo nhiệt, lúc này cô chợt cảm giác cô đơn đã lâu không có.

Yến Đường tắm rửa để gột rửa hết những suy nghĩ không cần thiết trong đầu, sau đó mệt mỏi leo lên giường ngủ một giấc.

Nếu không ngủ thì không sao, nhưng một khi đã chợp mắt vào buổi trưa, giấc mơ thường kéo dài và khiến người ta mệt mỏi. Hôm nay, cô cũng không ngoại lệ.

Cô mơ về những ngày trước đây khi còn ở bên Tống Úc.

Hồi đó phần lớn thời gian cô đều bận rộn với việc cùng Tống Úc tập luyện, thực ra thời gian ở căn hộ không nhiều, mỗi tuần chỉ có một ngày chủ nhật được nghỉ.

Vào trong những ngày Tống Úc cần toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho trận đấu, sự chuyên nghiệp và nghiêm túc của anh lại trỗi dậy, trở thành một con người khác.

Giống như một chú gấu khổng lồ luôn đi theo sau cô.

Uống nước cũng phải đi theo, nằm trên ghế sofa cũng phải chen vào cùng, ngay cả khi cô tắm cũng phải đi vòng quanh cửa ba vòng hỏi cô bao giờ mới xong.

Để đánh lạc hướng Tống Úc, Yến Đường thường dẫn anh ra ngoài ăn nhà hàng hoặc đi siêu thị giết thời gian.

Từ khi làm nhân viên thu ngân siêu thị, Yến Đường có một sự đam mê trả thù với việc đi siêu thị.

Ban đầu cô còn bị ám ảnh bởi việc chọn hương vị, băn khoăn nên mua vị nguyên bản hay vị đặc biệt nhưng sự lạnh lùng của Tống Úc đã giải quyết triệt để vấn đề này—cô mua tất cả các vị, thích ăn gì thì cứ lấy.

Nếu anh không trong thời kỳ kiểm soát, những thứ Yến Đường không ăn hết sẽ được anh giải quyết.

Tuy nhiên, Tống Úc không phải lúc nào cũng dễ tính. Nếu anh đặc biệt cố chấp về điều gì đó, anh có thể tạm thời thỏa hiệp, giả vờ ngoan ngoãn nhưng cuối cùng chắc chắn sẽ có mưu tính gì đấy.

Ví dụ như có lần Yến Đường tắm quá lâu, anh liền đứng ngoài cửa phòng tắm khiến cô không thể chịu nổi và yêu cầu anh không được theo cô nữa.

Thế là anh chàng này thực sự đã trở thành một cậu nhóc độc lập trong hai ngày.

Khi Yến Đường tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc thì tối hôm sau, anh đột nhiên áp dụng chiêu "kiểm soát cao trào", khiến cô lửng lơ, không lên được mà cũng chẳng xuống được.

Ánh đèn mờ ảo, mũi anh khẽ chạm vào môi cô rồi rời đi, cúi đầu âu yếm cọ má cô, hỏi cô có thích anh không, có muốn ở bên anh mỗi ngày không.

Đêm đó kết thúc, Yến Đường lần đầu tiên tức giận mở điện thoại của anh.

Lịch sử trình duyệt chỉ có thể được mô tả là "không thể nhìn nổi".

Những mảnh ký ức trong giấc mơ vỡ vụn, từng cảnh quay như phim lướt qua trong giấc mơ, Yến Đường khó khăn mở mắt, nhìn ra cửa sổ thì trời đã tối hẳn.

Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị lúc 6:30 tối, tin nhắn WeChat liên tục hiện lên.

Mở ra, là nhóm WeChat của các thành viên câu lạc bộ ngày xưa có tin nhắn mới. Từ khi Yến Đường rời đi, nhóm này đã im ắng rất lâu, tối nay lại náo nhiệt bất thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!