Chương 37: Gửi Đến Thiên Thần Nhỏ

Cuộc trò chuyện vừa mới bắt đầu thì Yến Đường đã bị ngắt lời.  

Cô không thể so sánh được về thể lực với Tống Úc, cuối cùng cũng không chống lại được sự mệt mỏi, dần chìm vào giấc ngủ.  

Nhưng trong lòng vẫn canh cánh nỗi lo nên giấc ngủ chập chờn, chỉ nửa tiếng sau cô đã mệt mỏi tỉnh dậy.  

Rèm cửa sổ trong phòng được kéo ra, bầu trời bên ngoài tối đen, màn đêm len lỏi vào từng ngóc ngách căn phòng, làm mờ đi hình dáng của mọi thứ.  

Cô trở mình, phát hiện bên kia giường trống trơn, còn ở góc phòng gần cửa ra vào có một bóng người cao mảnh khảnh đang dựa vào tường.  

Tống Úc đang nói chuyện điện thoại, gương soi đối diện phản chiếu khuôn mặt cậu lạnh lùng.  

"Tôi muốn trở về Moscow… là do tôi tự muốn."  

"Những thành viên trong đội không thể đi thì đền bù hợp đồng cho họ."  

"…Tại sao vẫn không được?"  

"Anh à, tôi không phải đang làm trái."  

Cậu vừa nói được nửa chừng thì chợt liếc về phía giường, phát hiện cô đã tỉnh, liền quay người bước vào phòng tắm, đóng sập cửa lại, chặn đứng mọi âm thanh.  

Căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường, điều hòa để nhiệt độ hơi thấp. Trong chăn vẫn còn hơi ấm của Tống Úc.  

Yến Đường dùng chăn quấn chặt lấy người, cảm nhận hơi ấm không thuộc về mình.  

Một lúc sau, từ phòng tắm vọng ra tiếng cãi vã, giọng nói tức giận của Tống Úc khiến Yến Đường hơi căng thẳng.  

Cô trằn trọc trong chăn, cuối cùng đành nhìn ra cửa sổ ngắm vầng trăng mờ ảo để giết thời gian.  

Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng tắm mở ra, tiếp theo là tiếng bước chân nặng nề, chiếc giường bên cạnh cô lún xuống, tấm chăn đắp trên người bị giật phăng đi.  

Yến Đường giật mình co rúm người lại, trên người không mặc gì, cô thu người lại định với lấy chăn nhưng bị Tống Úc nắm lấy mắt cá chân kéo về phía cậu.  

Yến Đường nằm im trên giường, ánh mắt đầy hoảng sợ, dưới ánh trăng cô thấy khuôn mặt cậu tối sầm lại, trong lòng đoán được kết quả cuộc điện thoại vừa rồi.  

Cậu đưa tay vuốt v3 má cô không nói gì.  

Yến Đường nghĩ có lẽ Tống Úc cần thêm thời gian để chấp nhận, không muốn kích động cậu lúc này nên cũng không cử động.  

Tống Úc rút tay lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn cô.  

Cậu vui mừng chờ đợi Yến Đường cùng mình trở về Bắc Kinh nhưng kết quả chỉ nhận được tin này, lại nhớ lại chuyện cô đi xem mắt và dự định thi công chức mấy ngày trước, càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng buồn.  

"Kirill…" Yến Đường nhìn cậu đầy lo lắng.  

Tống Úc thấy ánh mắt cô, trong lòng cơn giận cũng dịu đi phần nào.  

"Em có biết Moscow cách Bắc Kinh bao xa không? Không ai hiểu rõ khoảng cách giữa hai nơi này hơn anh!"  

Giọng cậu trầm và gấp gáp.  

"Gần 6000 cây số, chênh lệch 5 tiếng đồng hồ…"  

Giọng nói đó không ngừng công kích vào lớp phòng thủ trong lòng Yến Đường.  

"Đây là cơ hội em tự giành lấy, Kirill, anh không hiểu đâu, nó rất quý giá với em."  

"Thế còn anh thì sao?"  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!