Chương 36: Sau Khi Cô Ấy Đưa Ra Quyết Định

Sáng hôm sau trời mưa nhẹ, buổi chiều mặt trời lại ló ra từ tầng mây, ánh nắng mang theo hơi ẩm mát mẻ.

Tống Úc ở lại Nam Thị hơi lâu nên tự tìm một phòng gym có trang thiết bị khá đầy đủ để tập phục hồi, khoảng hơn hai giờ chiều thì đến nhà, lại mang theo một đống quà.

"Bố mẹ em vẫn còn ở ngoài chợ mua đồ, có một nguyên liệu hơi khó mua, bố em nhất định muốn anh nếm thử, chắc phải đợi thêm một lúc nữa."  

Yến Đường dẫn cậu vào nhà.

"Không sao."  

Tống Úc thấy không có người ở nhà, đặt quà xuống, trực tiếp ôm Yến Đường từ phía sau, dính chặt nói: "Anh muốn xem phòng của em."

Dù sao trong nhà cũng không có ai, Yến Đường dẫn cậu vào phòng mình.

Căn phòng này không quá lớn cũng không quá nhỏ, mọi thứ đều được bố trí theo kích thước của cô, vừa vặn cho một cô gái, nhưng Tống Úc vừa đứng vào, tỷ lệ của mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, đặc biệt là chiếc giường.

Yến Đường không nhịn được so sánh, nếu cậu nằm trên giường chắc chắn từ bắp chân trở xuống sẽ lòi ra ngoài.

"Ở đây toàn là mùi của em."  

Tống Úc lại bắt đầu lẩm bẩm về học thuyết mùi hương của mình, sau đó đứng trước kệ sách của Yến Đường ngắm nhìn.

"Toàn là chữ Trung, anh đâu có đọc được."

"Anh đọc được."  

Tống Úc đưa tay lấy ra một mảnh giấy từ đống sách.  

"Trên này viết ba chữ "Giang Duật Hành"."

Yến Đường giật mình, hơi hoang mang nhìn cậu lấy tờ giấy đó ra.

Thời gian thầm thương trộm nhớ thường làm những chuyện ngớ ngẩn như luyện chữ bằng tên người mình thích, Yến Đường đã quên mất từ lâu. Có lẽ là lúc học đại học bố mẹ cô dọn phòng cho cô, không dám vứt bừa, nên thu dọn đống giấy lộn này lại.

Không ngờ Tống Úc mắt nhanh tay lẹ, lập tức tìm ra.

Cậu cầm mấy tờ giấy lộn không chịu buông, lịch sự hỏi: "Anh xem được không?"

Yến Đường đưa tay lấy, "Không có gì đáng xem đâu."

Kết quả Tống Úc giơ tay lên, cô không với tới.  

Cậu cúi mắt nhìn cô, "Chẳng lẽ có gì mà anh không được xem sao?"

Yến Đường thấy buồn cười, "Không có gì không thể cho người khác xem." Thấy cậu vẫn bận t@m đến ba chữ đó có vẻ hơi không vui, cô đành nói: "Xem đi xem đi."

Được cho phép, Tống Úc lật xem mấy tờ giấy, Yến Đường đứng bên cạnh cũng không nhịn được liếc nhìn.  

Đã qua nhiều năm như vậy, cô làm sao nhớ được trên đó viết gì, chỉ cảm thấy hồi mười mấy tuổi mình chắc chắn không viết ra thứ gì khiến người khác kinh ngạc.

Giở đến trang cuối, trên đó chữ nhiều nhất, chi chít một đám, Yến Đường nhìn kỹ, trong lòng kêu to không ổn.  

Đây là bản nháp thư tình cô viết cho Giang Duật Hành hồi đó.

Nhưng trên này chữ Trung quá nhiều, Tống Úc không thể đọc hết được, tờ giấy này cũng không viết tên Giang Duật Hành, cậu chắc không biết trên đó viết cái gì.

Yến Đường hơi áy náy liếc nhìn Tống Úc, chỉ thấy cậu nhíu mày, mím môi, ánh mắt dán vào chữ trên giấy không nhúc nhích, như thể bộ não đang cố gắng vận hành tìm kiếm kho ngôn ngữ.  

Lúc trước học thêm, lúc không làm được bài cậu cũng như vậy, xem ra thật sự không đọc được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!