Chương 35: Ba Con Đường

"Bảy ngày."  

Tống Úc nói.  

"Dù em lấy thời gian yêu thử làm cớ để chia tay anh, lúc em rời đi vẫn còn bảy ngày nữa mới hết thời gian yêu thử — những ngày chúng ta không ở bên nhau không được tính. Lúc đó đã nói rõ không được trả hàng, em tự mặc định rồi, ít nhất điểm này em không thể nuốt lời chứ? Dù sao em cũng không thể cứ thế mà bỏ anh được."

"Dù là vậy nhưng hôm qua em đã hứa sẽ không đi gặp anh nữa, sao anh không báo trước mà tự tìm đến đây?"  

Yến Đường vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo, ngồi trên sofa ăn dầu cháo quẩy ngâm sữa đậu nành, dùng tiếng Nga mã hóa nói chuyện với Tống Úc.

Lúc này cô mới chợt nhận ra, Tống Úc trước đó hỏi địa chỉ nhà cô, mang danh là gửi đồ thì ra là đang dò hỏi địa chỉ của cô!

"Anh có báo trước, em không trả lời tin nhắn của anh." Tống Úc không chút áy náy nói.

Cô nuốt nốt miếng ăn sáng cuối cùng, lấy điện thoại vừa sạc đầy pin ra xem, mới phát hiện Tống Úc lúc sáu giờ sáng đã hỏi cô hôm nay khi nào gặp cậu.

Tối qua trước khi ngủ, cậu kiên quyết đòi gọi điện với cô đến khi ngủ.  

Vất vả cả ngày, Yến Đường tối qua vừa bấm nghe máy đã ngủ thiếp đi, tưởng rằng Tống Úc thấy cô không có tiếng động sẽ tắt máy, không ngờ cuộc gọi này lại kéo dài đến sáng, khiến pin điện thoại cô cạn kiệt.

"Đường Đường, Tiểu Tống đến đây du lịch, con là giáo viên dạy kèm của cậu ấy nên người ta đặc biệt đến đây thăm con, con phải tiếp đón tử tế nhé."  

Bố Yến rót trà cho hai người.

Bố mẹ Yến Đường đều là giáo viên dạy tiếng Anh, giao tiếp với Tống Úc không có trở ngại, chắc là đã nói chuyện khá nhiều lúc cô chưa dậy nên lúc này đối với Tống Úc rất nhiệt tình.

"Người ta từ xa đến, con dẫn cậu ấy đi chơi vui vẻ nhé." Mẹ cô cũng nói vậy.

Yến Đường liếc nhìn những món quà đặt ở góc — Mao Đài, yến sào, trà cao cấp đóng gói cẩn thận… Tống Úc quả không hổ là một nửa hậu duệ rồng, dù không được thừa hưởng mái tóc đen nhưng trong việc tặng quà rất đúng điệu.

Ở nhà cũng không phải cách, Yến Đường ăn sáng xong liền dẫn Tống Úc rời khỏi nhà đi dưới bóng cây trong khu dân cư.

Cô đang suy nghĩ xem nên nói chuyện với Tống Úc thế nào nhưng Tống Úc đã lên tiếng trước, chủ động tấn công: "Anh vẫn chưa hết giận, bất cứ chuyện gì cũng phải đợi hết bảy ngày này rồi hãy nói, em không thể thất hứa."

Câu nói này trực tiếp đội cho Yến Đường một cái mũ to tướng, đồng thời đánh tan hết ngôn từ cô đang sắp xếp trong đầu.

"Bảy ngày sau thì sao?"  

"Bảy ngày sau anh hết giận, lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện."

Yến Đường nghi ngờ nhìn cậu một cái.  

Từ tình huống hôm qua thì xem ra Tống Úc đúng là không lay chuyển được.

Cô nửa tin nửa ngờ hỏi: "Vậy anh có thể đảm bảo lúc đó sẽ không vô lý, không giả vờ không hiểu, không động tay động chân chuyển hướng chú ý của em không?"

Tống Úc không vui nói: "Anh làm vậy là vì không nỡ xa em!"  

Nói xong, cậu dừng lại vài giây rồi gật đầu, "Chỉ cần em trong bảy ngày này không nhắc đến chuyện chia tay, anh sẽ nghe lời em."

Hai người mỗi người nhượng bộ một bước, cuối cùng tạm thời trở lại không khí hòa hợp.

Tống Úc đưa ra yêu cầu vui chơi của mình: "Hôm qua em định đi đâu chơi với đối tượng mai mối? Anh muốn đi cùng em."

Hóa ra là đang chờ cô ở đây.

Chuyện này cũng không có gì phải giấu, Yến Đường thành thật nói: "Vốn định ăn cơm xong đi chợ sách mua sách ôn thi công chức, ở đây chẳng có gì để chơi cả."

"Thi công chức?" Tống Úc hơi nhíu mày, "Em định sau này làm cái đó? Làm công chức ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!