Cuộc đời đúng là như một vở kịch.
Giờ đây mọi chuyện trở nên khó xử khi cô từ chối sự giúp đỡ của cậu nhưng lại vô tình trở thành gia sư tại nhà cậu.
Nhớ lại lời miêu tả của Nastia – thiên thần nhỏ, đáng yêu, miệng ngọt ngào…
Quả là "lăng kính tình mẫu tử" đã đánh lừa cô!
Yến Đường ngồi bên bàn học, lòng đầy bối rối.
Phòng học được bài trí đơn giản chủ yếu là tông màu đen trắng, trên tường treo một dãy găng tay boxing, góc phòng có một bao cát nặng nề, chỉ có bệ cửa sổ là điểm nhấn với màu xanh tươi sáng.
Đó là một mẫu tiêu bản chim sẻ núi sống động mập mạp, lưng phủ một lớp lông tơ màu xanh, đuôi xanh lam nhưng bụng lại trắng tinh.
Tống Úc tắm nhanh sau khi tập luyện, bước đến kéo ghế ngồi cạnh cô, trên người vẫn phảng phất hương bạc hà từ nước hoa.
Ánh mắt Yến Đường lại dừng lại trên người cậu.
Đây là lần cô ở gần Tống Úc nhất, đầu gối cách chân cậu chỉ hai ngón tay. Ánh sáng rực rỡ, cô có cơ hội hiếm hoi để ngắm nhìn khuôn mặt cậu ở khoảng cách gần.
Nhưng so với khuôn mặt đẹp trai ấy, vóc dáng cao lớn của cậu lại khiến cô cảm thấy áp lực.
Yến Đường ngại ngùng kéo ghế ra xa một chút.
Tống Úc nhìn cô, khẽ mỉm cười: "Hôm nay chị rất xinh."
Bầu không khí giả vờ xa lạ bị phá vỡ.
Cậu chắc chắn nhận ra cô đã trang điểm kỹ lưỡng vì muốn có công việc này.
Yến Đường nghĩ.
Cô thực sự rất muốn công việc này và nếu có cơ hội thì cô ước mình có thể quay lại đêm hôm đó, khi Tống Úc hỏi cô có cần giúp đỡ không, ít nhất cô nên trả lời nhẹ nhàng hơn.
Nhưng Tống Úc không nhắc đến chuyện cũ mà nhanh chóng đi vào vấn đề chính.
"Chúng ta sẽ bắt đầu tính giờ học ngay bây giờ nhưng trước khi bắt đầu thì tôi cần trao đổi riêng với chị về yêu cầu. Nếu chị có điều gì muốn hỏi cũng có thể hỏi trước."
"Như chị thấy đấy, tôi đang tập luyện võ thuật ở Bắc Kinh. Nếu không có gì thay đổi thì tôi sẽ sống ở Trung Quốc trong vài năm tới. Năm sau, tôi sẽ học đại học ở đây…"
Hóa ra trước đây Tống Úc sống ở Moscow, chuyển đến Trung Quốc vì nhu cầu tập luyện nhưng huấn luyện viên của cậu không giỏi tiếng Anh cũng không biết tiếng Nga nên việc giao tiếp trong lúc tập rất khó khăn. Cậu đang học dự bị đại học, trong lớp học có cả văn ngôn và thơ cổ.
Vì vậy, nói chính xác thì cậu có hai nhu cầu: một là gia sư để ôn thi dự bị trong hai tháng tới, hai là một người bạn đồng hành kiêm phiên dịch đi cùng cậu đến câu lạc bộ tập luyện.
Trình độ tiếng Trung của Tống Úc thực sự không tốt, chỉ ở mức lớp hai, biết phiên âm và nhận biết một số từ đơn giản.
Ngoài ra, cậu biết một số câu chào hỏi cơ bản như "xin chào", "ăn cơm chưa", có lẽ vì bố là người Trung Quốc nên cậu cũng quen với cách xưng hô trong gia đình, phát âm khá chuẩn, chỉ là do tiếng Nga không có thanh điệu nên cách phát âm của cậu hơi gượng.
Ở giai đoạn học này, từ mới và ngữ pháp cơ bản là khó khăn lớn nhất. Yến Đường từng có kinh nghiệm dạy kèm nên công việc này không quá khó với cô.
Cô dạy cậu đọc từng chút một, tay cầm bút viết từng nét, ánh mắt liếc sang thấy Tống Úc đang cúi đầu chăm chú nhìn cô viết.
Hàng mi dài rủ xuống, cùng màu nâu nhạt mềm mại như mái tóc. Sống mũi cao, hơi cong ở đầu mũi, tinh tế mà không lạnh lùng.
"Hiểu chưa?" Yến Đường dừng bút.
Tống Úc mỉm cười gật đầu, đôi mắt trong veo như mắt mèo tỏa ra ánh sáng dịu dàng, ngọt ngào.
—— Quả thực rất dễ khiến người khác thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!