Trong phòng, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa, trên tường treo những bức tranh trang trí, các đường nét đan xen vào nhau, tạo thành một ngọn lửa hỗn loạn.
Đó cũng là cảm giác của Yến Đường lúc này.
Lưng cô áp vào tường, dù được Tống Úc đỡ chắc chắn, cô vẫn không dám buông tay khỏi người cậu.
Yến Đường hơn cậu ba tuổi, đọc nhiều sách hơn, trải qua nhiều thất bại hơn, và thông thạo thêm một ngôn ngữ. Trong nhiều khía cạnh khác, cô luôn có những điều và bài học để dạy cậu.
Nhưng Yến Đường không có kinh nghiệm tình cảm.
Vì vậy, lần này Tống Úc đóng vai người thầy, dạy cô hiểu về con trai.
Cậu cúi đầu, áp trán vào cô, nhẹ nhàng nói: "Anh thích em nhiều lắm."
Dù giọng nói vẫn rất ổn định, nhưng gương mặt trắng trẻo của cậu đã ửng hồng, hàng mi dài khẽ rủ, ánh mắt dán chặt vào mặt cô.
Yến Đường ngẩng đầu lên, lập tức chạm mắt với cậu.
Cô hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc vừa k1ch thích vừa quyến luyến, tay không kiềm được chui vào dưới áo phông của cậu, chạm vào bụng, eo và cánh tay.
Cơ bắp săn chắc, mạch máu xanh như gân lá.
Cơ thể bùng nổ sức mạnh đáng sợ trong lồ ng octagon lạnh lẽo chiều nay giờ lại đang ngoan ngoãn để cô thỏa thích vuốt v3 và chiêm ngưỡng.
Yến Đường đang mải mê tận hưởng cảm giác dưới tay nên không nhận ra Tống Úc đã nhíu mày vì nhịn không nổi.
Cô đánh giá quá cao ý chí của một người đàn ông đang hưng phấn, khi tay cô vẫn tiếp tục lướt trên cơ ngực, cậu lập tức bế cô lên giường và đ è xuống.
Hành động của cậu lần này mạnh mẽ chưa từng có, không nói lời nào, cúi xuống hôn cô.
Yến Đường dù đang đan lưỡi với cậu nhưng vẫn căng thẳng đến khát nước.
Giờ đây cô trở thành người được vuốt v3, dòng điện chạy dọc theo sự di chuyển của ngón tay trên da, cô vô thức ngửa đầu lên, tầm nhìn lập tức bị ánh đèn ấm áp che phủ.
Đèn đã tắt.
Rèm dày che khuất khung cảnh đêm lung linh bên ngoài, nơi đây trở thành một thế giới riêng tư.
Trong nhịp tim đập mạnh và sự tiếp xúc nồng nhiệt khiến người ta run rẩy, mọi thứ dường như đều thuận theo tự nhiên.
Cho đến khi —
Tống Úc chống tay dậy, "Ở đâu?"
Ở đâu?
Anh đang hỏi em sao???
Yến Đường đứng hình.
Đèn ngủ bật sáng với tiếng "tách", ánh sáng ấm áp chiếu rọi lên mặt giường hơi lộn xộn.
Yến Đường vội vàng che ngực, quay người định bò ra khỏi người cậu để đắp chăn, giọng vội vã: "Hoặc là tắt đèn, hoặc là dừng lại!"
Vừa trườn đến mép giường, cô lại bị Tống Úc nắm lấy mắt cá chân kéo về, ánh sáng xung quanh tối đi, bóng dáng của chàng trai trẻ đã bao trùm lấy cô.
"Lúc này nói tiếng Trung làm sao anh hiểu được." Tống Úc nói bằng tiếng Nga.
Khác với động tác tay không khoan nhượng, cậu cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên gáy cô, "Đừng căng thẳng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!