Chương 15: Đảo Lộn Đen Trắng

Sau khi nhận được tin nhắn từ Tống Úc, Yến Đường cẩn thận hỏi lại vài câu. 

Hóa ra trên đề thi thực sự có những câu mà cô từng ôn tập cho cậu từ các đề thi năm trước. Trước đó, Tống Úc đã bị cô ép học thuộc lòng từng chữ từng nét hơn mười lần nên có thể trả lời chính xác cũng không có gì bất ngờ.

Dạo gần đây Tống Úc vừa ôn thi vừa chuẩn bị cho cuộc thi đấu nên vất vả không ít. Với tư cách là gia sư, Yến Đường cảm thấy mình nên thưởng cho cậu một chút. Cô đồng ý với lời đề nghị của cậu, sau đó thoát WeChat và bắt đầu chọn quà, thậm chí còn yêu cầu giao hàng gấp.

Ba ngày sau, kết quả thi được công bố—Tống Úc đã đỗ. Chỉ cần chờ đến tháng Chín là cậu có thể nhập học và bắt đầu năm nhất đại học.

Nhận được tin này, Yến Đường lập tức thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc đó, món quà cô đặt cũng được giao đến. Cô chủ động nhắn tin cho Tống Úc, người vẫn đang bận tham gia sự kiện thương mại, hỏi cậu khi nào rảnh để gặp mặt. Cô có thể mang quà đến cho cậu và tiện thể ký hợp đồng hợp tác mới.

"Sáng mai tôi có buổi chụp hình cho một tạp chí thể thao, buổi chiều thì rảnh. Tôi đến trường gặp chị nhé."

Từ lần gặp trước, đã hơn một tháng trôi qua. Dù vẫn liên lạc qua WeChat nhưng hầu hết các cuộc trò chuyện đều xoay quanh việc ôn thi. Sự kiện xảy ra vào đêm giao thừa dường như đã bị chôn vùi trong quá khứ.

Nghe theo lời khuyên của chị họ, Yến Đường cũng không nhắc lại chuyện đó mà Tống Úc cũng vậy. Cả hai cứ làm như chưa từng có gì xảy ra và mối quan hệ giữa họ vẫn duy trì bình thường.

Cô đồng ý với đề nghị của cậu, hẹn gặp vào chiều mai.

Tháng Ba ở Bắc Kinh thời tiết bắt đầu ấm dần, ánh nắng chiếu xuống mang theo hơi ấm nhưng không khí vẫn còn se lạnh. Cũng vì thế mà những tia nắng hiếm hoi này trở nên đặc biệt đáng quý.

Khi Yến Đường đến quán cà phê, Tống Úc đã có mặt từ trước. Cậu vẫn ngồi ở vị trí lần trước, đang bận rộn trả lời tin nhắn trên điện thoại. Cậu vẫn mặc trang phục từ buổi chụp hình—một chiếc áo len xám đậm phối với quần ống rộng màu đen. Mái tóc dày được chải gọn gàng theo tỉ lệ 3/7. Ánh nắng chiếu lên người khiến cậu như đang phát sáng. Cô có thể thấy rõ vài cô gái ở bàn bên cạnh đang len lén nhìn cậu.

Nhận ra cô đến, Tống Úc đặt điện thoại xuống rồi mỉm cười vẫy tay với cô.

Yến Đường ngồi xuống đối diện cậu tò mò hỏi: "Công việc của cậu cũng đa dạng ghê nhỉ, giờ còn làm người mẫu tạp chí nữa à?"

"Ừm. Nếu nổi tiếng, vận động viên đấu võ sẽ nhận được nhiều lời mời quảng cáo. Đây cũng là cách để xây dựng danh tiếng. Khi danh tiếng tăng lên, các giải đấu cũng sẽ nhận được nhiều sự chú ý hơn. Mối quan hệ hai chiều mà."

Tống Úc lấy ra hai bản hợp đồng đặt lên bàn: "Đây là bản hợp đồng mới, chị xem thử có vấn đề gì không nhé."

Sau khi Tống Úc thi đậu, Nastia rất hài lòng. Cô ấy và Yến Đường đã thống nhất rằng sau này Yến Đường sẽ tiếp tục đồng hành cùng Tống Úc, hỗ trợ cậu trong quá trình luyện tập ở câu lạc bộ. Vì cô đã rất quen với việc trao đổi trong môi trường huấn luyện võ thuật nên sau này cô sẽ kiêm luôn vai trò phiên dịch đi cùng cậu trong các giải đấu. Toàn bộ chi phí ăn ở, đi lại đều được bao trọn, thậm chí còn có thêm khoản thù lao dành riêng cho phiên dịch viên.

Tính tổng lại, mức lương của cô còn cao hơn trước đây.

Yến Đường cẩn thận kiểm tra lại hợp đồng. Trong đó có điều khoản chấm dứt hợp tác mà cô đã yêu cầu với Nastia—chỉ cần một trong hai bên muốn dừng lại thì hợp đồng sẽ kết thúc nhưng cần báo trước một tháng để bên còn lại có thời gian chuẩn bị. Sau khi tốt nghiệp cô sẽ về quê nên điều khoản này rất quan trọng.

Xác nhận hợp đồng không có vấn đề gì, cô dứt khoát ký tên rồi lấy ra món quà đã chuẩn bị sẵn.

Bên trong chiếc hộp tinh xảo là một mặt dây chuyền bạc hình Thánh George diệt rồng được khảm đá obsidian.

"Trong văn hóa Nga, nó tượng trưng cho lòng dũng cảm và chiến thắng. Hy vọng sau này cậu sẽ luôn giành được thắng lợi trong các trận đấu."

Chiếc dây chuyền này là một phiên bản giới hạn, giá tuy không quá đắt nhưng vẫn nằm trong mức cô có thể chi trả. Dù đeo trên cổ hay treo trên ba lô, thậm chí đặt cạnh giường ngủ thì nó đều rất phù hợp.

"Tôi thích lắm." Tống Úc vui vẻ nhận lấy, sau đó lấy từ bên cạnh ra hai chiếc túi. "Tôi cũng có quà tặng chị."

Yến Đường ngạc nhiên. Không ngờ ngoài quà của Nastia, Tống Úc cũng tự mình chuẩn bị quà cho cô.

Trùng hợp là, cậu cũng chọn một món phụ kiện—một chiếc vòng tay da Hermes màu hồng với thiết kế hai vòng quấn.

"Lúc đi ngang qua cửa hàng ở sân bay tôi thấy nó rất hợp với chị nên mua luôn. Chiếc vòng này có thể đeo trên cổ như một chiếc choker nữa. Theo Grace nói thì kiểu đeo này rất phổ biến trong giới nữ. Tôi đã thử size ở cửa hàng rồi, chị có thể đeo theo cách đó."

Yến Đường bật cười: "Cậu thử size cho tôi kiểu gì?"

"Dùng tay đo." Cậu vừa cười vừa nhìn cô.

Yến Đường sững người trong vài giây rồi bỗng dưng hiểu ra.

—Đêm giao thừa hôm ấy, cậu từng dùng tay ôm lấy cổ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!