Chương 14: Gần Cô Ấy

Phòng khách ngập tràn âm nhạc nhẹ nhàng, ánh trăng lọt qua cửa sổ chiếu lên những tán lá dạ yến thảo xếp hàng ngay ngắn che khuất hai người đang đứng ở góc phòng.

Yến Đường có một điểm yếu: cô dễ bị "đơ người" vào những thời điểm quan trọng. Ví dụ như lúc này, đôi mắt đẹp của Tống Úc như có ma lực khiến cô không thể nhúc nhích như một con mồi bị khóa chặt.

Cậu tiến lại gần, tay đặt lên thành ghế phía sau lưng cô.

Cậu đang làm gì vậy?

Cậu nghiêm túc đấy à?

Khuôn mặt cậu áp sát gần đến mức Yến Đường có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài và đôi mắt màu hổ phách của cậu. Khoảng cách quá gần khiến cô cảm nhận được hơi thở của cậu, tuy chỉ ấm áp nhưng lại khiến cô bừng tỉnh.

Yến Đường vội quay mặt đi nhưng ngay lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ đã giữ chặt lấy má cô. Ngay sau đó đôi môi cô chạm vào thứ gì đó mềm mại và mát lạnh.

Một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể cô lan đến tận tim. Cô lùi lại phía sau, lưng chạm vào tường và chàng trai trước mặt đã nhân cơ hội này tiến sát hơn, dùng thân hình cao lớn của mình khóa chặt cô trong góc.

Về việc hôn, Tống Úc không có kinh nghiệm nhưng bản năng của cậu đã bù đắp điều đó một cách hiệu quả. Cậu cảm nhận được Yến Đường đã cứng đờ như một con thú nhỏ bị nhắm bởi súng săn, không dám động đậy.

Cậu cắn nhẹ môi cô.

Yến Đường đau đến mức nhíu mày, khẽ rên lên một tiếng và ngay lập tức bị cậu hôn sâu hơn.

Lúc này cô cảm thấy đầu óc mình như nổ tung mọi thứ quay cuồng, cơ thể mềm nhũn.

Tống Úc rất chủ động. Sau một chút lúng túng ban đầu, cậu bắt đầu cắn, liếm, trêu chọc cô, đầy vẻ tinh nghịch của một chàng trai trẻ. Tay cậu từ má cô di chuyển xuống, nắm lấy cổ cô một cách đầy kiểm soát.

Một chút ngột ngạt.

Sau đó, những ngón tay thô ráp của cậu bắt đầu mơn trớn làn da mỏng manh trên cổ cô.

Một sự vượt quá giới hạn. Đọc Full Tại Truyenfull. vision

Nhưng đôi môi và đầu lưỡi của cậu lại mềm mại, mát lạnh, mang theo một chút ngọt ngào từ ly sữa lạnh cậu vừa uống.

Yến Đường hối hận vì đã uống rượu. Cồn khiến tâm trí cô mụ mị, không thể suy nghĩ thấu đáo về tình huống hiện tại, thậm chí còn bắt đầu đắm chìm trong nụ hôn này. Cô thử đẩy nhẹ cánh tay Tống Úc nhưng ngoài lần tập luyện võ thuật trước đó, đây là lần đầu tiên cô chạm vào cơ thể cậu. Qua lớp vải áo, cô cảm nhận rõ sự săn chắc và mạnh mẽ của cậu.

Nụ hôn kéo dài bao lâu, Yến Đường không biết.

Khi nụ hôn gần như vượt quá giới hạn, Tống Úc mới buông cô ra.

Cậu dùng giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: "Cô giáo, giờ chị đã biết hôn là thế nào rồi, còn tiếc nuối gì không?"

Còn tiếc nuối gì?

Yến Đường tự nhận cuộc đời mình từ trước đến nay khá nhạt nhẽo. Việc bị người cô từng thầm thích đột nhiên để ý đã đủ kỳ lạ rồi, nhưng giờ đây cô lại đang hôn một chàng trai kém cô ba tuổi, từng là học sinh của cô.

Thật quá ấn tượng.

Khi Yến Đường về đến ký túc xá, ba người bạn cùng phòng đều có mặt. 

Vương Kỳ Vũ ngồi trên giường nhìn cô, hỏi: "Sao trông cậu đỏ mặt lơ ngơ thế?"

Yến Đường thở dài: "Tớ cũng muốn biết tại sao nhưng đầu óc tớ giờ chẳng hoạt động nổi."

—— Tống Úc rốt cuộc đang nghĩ gì?

Mối quan hệ thầy trò giữa họ vốn dĩ khá tốt, trước đây thỉnh thoảng cũng có những hành động hơi kỳ lạ, nhưng Yến Đường luôn cho rằng đó chỉ là hiểu lầm và cố gắng giữ khoảng cách.

Rốt cuộc là cô đã làm gì sai, hay não Tống Úc hoạt động khác người bình thường?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!