Chương 9: Mối tình đơn phương đầy khoáng đạt

Không lâu trước đây, đơn vị của Tô Diểu Diểu thành lập "Hội chuyên hỗ trợ người khó khăn". Cô bị đẩy ra làm người tiên phong, vắt sức vì chỉ tiêu và điểm đánh giá. Vốn là một mèo lười nằm yên trong chốn công sở, bỗng dưng bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió.

Ngày nào Tô Diểu Diểu cũng ca cẩm với Chương Tự: "Chỉ cần công việc mà dính đến đánh giá thì y như rằng sẽ biến chất! Đúng là khổ tận cam lai mà! Quý này em chẳng hoàn thành nổi cái gì, tỷ lệ vẫn là con số không tròn trĩnh, cuối năm đừng mơ thành tích hay thưởng phạt gì cả!"

"Cậu tên gì?"

"Lý Đại Quang!"

"Ừm." Chương Tự nhàn nhạt nói: "Phúc phần của cậu còn ở đằng sau."

Lý Đại Quang: "..."

Anh cười nhã nhặn, lễ độ dặn dò. Bảo vệ rối rít đồng ý, chắc nịch nói: "Chạy kiểu gì được nữa!"

Lý Đại Quang nghiến răng ken két, thầm rủa Chương Tự trông thì nho nhã lịch sự, nhưng thực chất lại là tên nham hiểm!

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Chương Tự đến đúng giờ. Giám đốc Hoàng đợi đã lâu. Bàn chuyện xong xuôi, giám đốc Hoàng nhất quyết mời anh uống trà. Chương Tự ngại từ chối, anh vừa nhấp trà vừa nghe giám đốc Hoàng kể sự tích làm giàu. Cuối buổi còn khen một câu: "Trà ngon đấy!"

Giám đốc Hoàng hào phóng tặng luôn cái bánh trà Đại Hồng Bào* hảo hạng.

*Bánh Trà Đại Hồng Bào Núi Vũ Di Sơn được làm hái từ những cây trà cổ thụ trên núi Vũ Di Sơn, giữ gìn được hương vị đặc trưng của vùng núi Vũ Di Sơn. Với mùi hương lan bền lâu, hương vị chát nhẹ ngọt hậu ở khoang miệng và cổ họng, màu sắc đẹp mắt, sản phẩm này sẽ mang lại cho bạn những giây phút thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng

Thời gian bỏ ra xứng đáng với thành quả thu về, buổi chiều ấy cũng không uổng phí. Khi bước ra khỏi khách sạn, trời đã dần tối. Đàn chim ríu rít bay lượn trên không hẳn cũng đang vội về tổ. Nhưng Chương Tự lại không về nhà, mà rẽ sang hướng khác.

"Cái này sửa được không?"

"Đại ca à, tiệm tôi sửa điện thoại, sửa máy tính mà cậu mang miếng nhựa vỡ này tới là sao?"

"Cậu muốn tôi biến cậu thành mảnh nhựa ngay bây giờ không?"

"Sửa cái đầu cậu ấy!" Người bạn này nói chuyện thẳng như ruột ngựa: "Cậu ít ra cũng nên mang cái bo mạch đến thì tôi mới cho cậu hy vọng được. Còn mỗi cái vỏ nát bét thế này thì tôi biết phải làm sao?"

Bo mạch với màn hình đã bị xe cán nát. Chương Tự nhặt lại được nhưng bị Thịnh Tiểu Dương giật lấy, hình như thứ ấy rất quan trọng với cậu.

"Không dám chắc đâu." Chủ tiệm nhún vai: "Mẫu máy đời cũ khó kiếm linh kiện. Dòng này chỉ có mấy cụ già dùng thôi, ngoài gọi điện oang oang ra thì chả có chức năng gì nổi bật. Ai mang đến sửa tôi đều khuyên bỏ đi, cùng lắm thay cho cái loa. Mà tiền sửa còn đắt hơn tiền mua máy mới, cậu hiểu không?"

Chủ tiệm trông có vẻ chẳng mấy nghiêm túc, anh ta bá vai Chương Tự, nhướng mày cười cợt: "Bị ông già nào lừa hả?"

Một lúc sau anh mới hỏi: "Nếu bo mạch hỏng rồi, có cứu được dữ liệu không?"

Thấy Chương Tự nghiêm túc như vậy, chủ tiệm cũng không còn đùa nữa, anh ta nói thẳng: "Tôi không dám đảm bảo đâu, phải xem mới biết."

Dẫu sao thì cũng là người làm ăn có tâm.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Thịnh Tiểu Dương buồn bã vô cùng, mấy ngày nay cậu cứ cúi đầu như một đóa hoa héo úa. Sự việc kia đã qua được nửa tháng, Mắt To rất biết giữ chừng mực, cô không nhắc đến Chương Tự.

"Vài hôm nay chẳng có nỗi mối làm ăn nào, phải kiếm việc khác thôi, không thì chết đói mất." Chủ đề này thậm chí còn thảm hơn cả chuyện về Chương Tự. Mắt To rầu rĩ không thôi, thở dài sườn sượt: "Hôm qua mình đi rửa chén thuê cho một nhà hàng, làm vỡ ba cái bát. May mà ông chủ thấy mình đáng thương, không bắt đền mình."

Thịnh Tiểu Dương khẽ nhíu mày.

Mắt To ngập ngừng, như muốn nói lại thôi. Thịnh Tiểu Dương hỏi:

— Cậu muốn nói gì?

Mắt To mím môi, rồi nhỏ giọng đáp: "Mình có đi dò la bên khu du lịch khác, chỗ đó tuy không đông như đường Giang Bình, nhưng quản lý lỏng, tạm thời còn len lỏi vào được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!