Sau cơn mưa, mọi thứ quay về quỹ đạo vốn có của nó, Chương Tự trở về xưởng làm việc. Tay anh vẫn chưa lành hẳn, bác sĩ dặn nên nghỉ ngơi, nhưng đó chỉ là lý thuyết mà thôi. Lần trước còn dư ít gỗ long não, anh liền vẽ lại bản phác thảo, cắt tạo phôi, hoàn thiện kết cấu, sau cùng là tạo hình. Anh như đắm mình trong thế giới tĩnh mịch mà gỗ mang lại, hưởng thụ sự yên bình ấy.
Lần này điêu khắc khá thuận lợi, tiến độ còn nhanh hơn cả mấy lần trước. Trời lại không mưa, độ ẩm vừa phải, rất thích hợp để bảo quản gỗ. Tâm trạng Chương Tự khá tốt, anh bèn gọi cho giám đốc Hoàng, nói rằng đã khắc xong, hỏi khi nào thì gửi qua?
Giám đốc Hoàng bảo: "Chờ chút đã."
"Thầy bói xem rồi, từ hai giờ đến ba giờ chiều nay là giờ đẹp. Ông chủ Chương đích thân đem qua nhé, bát tự* của cậu vượng khí** đấy!"
*Bát Tự được xem như một tấm bản đồ vận mệnh của một con người. Bát Tự được hình thành dựa trên thời điểm con người sinh ra, tại thời điểm đó chúng ta bắt đầu nhận sự ảnh hưởng của Năng Lượng vũ trụ hay còn gọi là khí (Qi), dựa trên Ngày
- Tháng
- Năm và Giờ Sinh. Bát Tự nghiên cứu về các yếu tố thời gian, không gian, con người, hành vi, ứng xử, cách suy nghĩ, tính cách, ưu điểm và những sự kiện ảnh hưởng đến cuộc sống của một người kể từ ngày mà người đó sinh ra.
**Vượng khí là một thuật ngữ khá phổ biến trong lĩnh vực . Thuật ngữ này dùng để chỉ nguồn khí tốt, những năng lượng tốt, từ đó mang lại cho gia chủ nhiều tài lộc, sức khỏe, an khang và thịnh vượng. Ngược lại, đối với những khu vực không có nhiều vượng khí thì gia chủ sẽ gặp khó khăn trong cuộc sống, công việc cũng như sức khỏe cũng không được tốt.
"... Cả bát tự của tôi mà anh cũng biết?"
Giám đốc Hoàng cười khà khà, giả ngây: "Haha."
"Tôi tăng thù lao cho cậu, năm nghìn tiền công xuất hiện nhé!"
Dân làm ăn vốn mê tín, Chương Tự vì nguyên tắc giữ quan hệ và tinh thần "tiền từ trên trời rơi xuống thì dại gì không lấy", anh không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức đồng ý.
"Hai giờ rưỡi tôi sẽ có mặt ở khách sạn."
Anh dứt khoát tắt máy, vừa xoay người thì thoáng nhìn thấy một vị thần tiên tóc trắng râu trắng, mặt mày hiền hậu đang đứng phía sau, không hiểu sao mà anh bỗng ngẩn người mấy giây.
Chương Tự luôn tôn trọng tín ngưỡng của con người, nên làm gì cũng rất cẩn thận. Anh gói ghém bức tượng cẩn thận rồi đặt vào cốp xe, cố định vị trí. Để tránh sự cố dọc đường, anh cố ý xuất phát trước giờ hẹn tận một tiếng rưỡi.
Không ngờ, sự cố vẫn đến.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Từ bãi xe đường Giang Bình ra đường chính, cứ ba mét lại gặp một cái đèn đỏ. Một số đoạn đang thi công tuyến tàu điện ngầm nên tắc nghẽn quanh năm. Dù có vài tài xế nóng nảy thì cũng đành bó tay chịu trận, chẳng nhúc nhích nổi.
Tính Chương Tự hiền lành, nhưng liên tục bị ba chiếc xe tạt đầu, anh cũng phải trừng mắt. Suy cho cùng, không phải anh không đủ bản lĩnh để tranh đường với người ta, nhưng nhìn xa thì đó là chuyện ý thức chấp hành luật giao thông; còn nhìn gần hơn thì dù gì trong cốp xe anh cũng đang chở tượng Nguyệt Lão. Mà Nguyệt Lão thì chắc gì đã phân biệt được ai với ai, ông ấy sẽ coi thường hết thảy những tay lái ẩu như nhau thôi.
Xe chạy đến giao lộ giữa hẻm trước và hẻm sau, vẫn thuộc phạm vi khu du lịch, chỉ là người qua lại ít hơn, mèo chó hoang lại nhiều.
Mặt trời nấp sau tầng mây dày, bỗng dưng ló ra một cái, ánh sáng rọi xuống gay gắt hơn thường ngày. Dù đã giảm tốc nhưng Chương Tự vẫn bị ánh nắng chói mắt ấy đánh úp bất ngờ. Gần như ngay lúc ấy, một bóng đen từ trên trời rơi xuống, cách đầu xe chưa đến một tấc, trông chẳng khác nào cố tình lao ra để đòi tiền bồi thường.
Phản xạ của Chương Tự không tệ, anh phanh xe lại, lốp cao su ma sát với mặt đường vang lên âm thanh chói tai, khói bụi bay tứ tung. Theo quán tính, anh lao người về phía trước, dây an toàn siết lấy người khiến anh thở không nổi, Nguyệt Lão ở cốp xe cũng chịu số phận không kém gì anh.
Chưa kịp định thần lại là anh đã có cảm giác bánh trước vừa cán qua thứ gì đó.
Có thể là người.
Phía xa có tiếng hét thất thanh của một cô gái: "Tiểu Dương!"
Ngay sau đó, một tên đầu trọc từ con hẻm bên cạnh nhảy xổ ra, phía sau có hai bảo vệ khu du lịch đuổi theo. Bảo vệ gào lên: "Thằng đầu trọc kia, đứng lại cho ông!"
Mèo đuổi chuột, loạn như cái chợ. Thịt cá lẫn lộn, chẳng biết đâu mà lần.
Thái dương Chương Tự co giật liên hồi. Người kia vẫn nằm im không nhúc nhích, khiến anh bắt đầu lo lắng lỡ người ta chết rồi thì sao. Anh dè dặt tiến lại gần kiểm tra. Vừa bước lên thì dẫm phải thứ gì đó, anh cúi xuống nhìn, có vẻ là một linh kiện gì đấy, nó đã rạn nứt và tróc sơn.
Người dưới đất gắng sức chống tay bò dậy, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.
Cô gái vừa rồi còn hét ầm lên bỗng im bặt, giọng lạc đi, chỉ còn tiếng hít sâu, sau đó cô hoàn toàn im lặng. Cô lấy tay bịt miệng, ánh mắt ngỡ ngàng pha lẫn những cảm xúc phức tạp chẳng thể gọi tên, cô hết nhìn Chương Tự lại quay sang nhìn Thịnh Tiểu Dương, sự do dự và lý trí va vào nhau tóe lửa, cuối cùng, cô lùi lại nửa bước, lặng lẽ rút lui, ánh mắt tràn đầy tức giận hướng về tên đầu trọc, mong nó biến càng xa càng tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!