Chương 76: Hoàn chính văn

Ngay khoảnh khắc Chương Tự đeo nhẫn cho Thịnh Tiểu Dương, cậu đã hoàn toàn đầu hàng.

Thịnh Tiểu Dương tr*n tr** như một quả trứng vừa bóc vỏ, cậu nhào vào lòng Chương Tự, quấn chặt lấy anh.

– Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày này.

– Trước kia chỉ thấy được nhìn anh từ xa là đủ rồi.

– Nhưng anh quá tốt, lòng tham của em lại lớn dần, em muốn có được anh.

– Em không chờ nổi đến lúc theo đuổi được anh, nên ngủ với anh trước cũng được.

– Sao anh lại nói trước em rồi?

Thịnh Tiểu Dương làm ngôn ngữ ký hiệu, từng động tác đều rất chậm rãi, mong rằng Chương Tự có thể nhìn rõ từng chữ một.

"Em đã có được anh từ lâu rồi." Anh dịu dàng vuốt chiếc nhẫn trên tay cậu.

Mặt trong của chiếc nhẫn bạc ấy khắc tên "Chương Tự". Cậu chỉ đeo vài giây là tên anh đã in hằn trên da Thịnh Tiểu Dương.

Cậu ngẩn ngơ nhìn chiếc nhẫn bạc trơn với những đường khắc như cánh chim dang rộng, rồi hơi tự trách:

– Em không nghĩ đến việc sẽ tặng anh nhẫn.

"Em không cần nghĩ, những chuyện đó để anh lo."

Thịnh Tiểu Dương mím môi không nói gì.

Thịnh Tiểu Dương sững sờ.

Kiểu dáng giống hệt, chỉ là lớn hơn chiếc cậu đang đeo, cũng có hình cánh chim dang rộng. Cậu nhặt lên xem kỹ, bên trong khắc dòng chữ "Thịnh Tiểu Dương".

"Hàng đặt riêng, tên là anh tự khắc." Chương Tự nói, giọng anh xen lẫn tự hào và dịu dàng: "Bạc khác với gỗ, phải nung lại nhiều lần, mất không ít thời gian."

Anh thấy Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác bèn nhắc: "Tiểu Dương, em đeo giúp anh đi?"

Thịnh Tiểu Dương hít sâu một hơi, cậu vừa hồi hộp vừa cẩn thận, bắt chước động tác của Chương Tự, chậm rãi đeo nhẫn vào ngón áp út của anh.

Như thể trước khi nghi thức kết thúc, tim cả hai vẫn còn treo lơ lửng. Đến khi hoàn tất, trái tim mới được yên ổn đặt về đúng vị trí.

Họ đều đã để lại dấu ấn của mình trên người đối phương.

Thịnh Tiểu Dương cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay mình, cuối cùng cậu mới thấy rõ rằng đây không phải là mơ. Cậu vui mừng đáp lại anh bằng một nụ hôn nồng nhiệt.

Nhưng câu tiếp theo của Chương Tự lại khiến cậu sững người: "Tối mai ăn tất niên, em đi cùng anh nhé."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Ngoài ba mẹ ra, Chương Tú Mai là người thân ruột thịt gần nhất với anh. Anh đưa Thịnh Tiểu Dương đến dự tiệc gia đình, ý tứ đã quá rõ ràng.

Với Thịnh Tiểu Dương, người chưa từng có khái niệm về tình thân, chẳng thấy sợ, cậu cứ nghĩ chỉ là bữa cơm bình thường. Mãi đến khi nhìn thấy Tô Diểu Diểu, cậu mới chậm rãi nhận ra...

Đây chẳng phải là ra mắt gia đình sao?!

Thịnh Tiểu Dương quay vòng vòng tại chỗ, cậu lo lắng kéo tay áo Chương Tự, khuôn mặt hốt hoảng:

– Em không mang quà!

Không sao, vì Chương Tự đã chuẩn bị sẵn rồi. Anh cầm hai hộp quà đưa cho cậu: "Em tặng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!