Thịnh Tiểu Dương chỉ nằm yên được nửa ngày, tối đến lại tung tăng như không có chuyện gì. Chương Tự nhìn cậu cùng Thịt Kho hợp sức "phá nhà", bước đi nhẹ tênh, hoạt bát tới mức chẳng coi ai ra gì.
Thịnh Tiểu Dương nhảy vào lòng anh, cậu hỏi thẳng:
- Anh ơi, tối nay có làm không ạ?
Thỉnh thoảng Chương Tự còn biết xấu hổ, nhưng Thịnh Tiểu Dương thì không. Tình cảm từng mơ hồ, chua chát ngày trước giờ đã bị cậu biến thành động lực, mọi thứ bây giờ đều là những biểu hiện thẳng thắn, nồng nhiệt của tình yêu.
Cậu mong Chương Tự sẽ khen mình, hay ít nhất là khích lệ cậu một chút.
Thịnh Tiểu Dương không giấu được thất vọng:
- Vài ngày nữa ạ?
- Em muốn rút ngắn tiến độ mà.
Thịnh Tiểu Dương nói:
- Anh ơi, em thật sự rất muốn ở bên anh.
Sau khi đầu bếp Tống xuất viện, tiệm mì chỉ mở cửa thêm một tháng, xem như Tô Diểu Diểu khép lại sự nghiệp làm chủ tiệm một cách trọn vẹn. Việc cho thuê mặt bằng vốn định công khai, nhưng Chương Tự đã âm thầm giành trước, Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa biết chuyện này.
Đầu bếp Tống không còn đủ sức cầm chảo, nên ông giao toàn bộ việc bếp cho Thịnh Tiểu Dương. Nấu mì không đơn giản chỉ là đun nước rồi cho mì và đồ ăn kèm vào, mà phải nắm rõ lửa, lượng gia vị cùng vô số mẹo vặt khác.
Ngoài ra, Thịnh Tiểu Dương còn phải học cách quản lý, điều hành, mà cái này còn khó hơn cả việc đọc Trăm Năm Cô Đơn.
May là cậu đầy năng lượng, bận rộn suốt cả ngày vẫn còn sức chơi với Chương Tự vào buổi tối.
Chơi gì ư? Chính là những chuyện đó đó.
Thịnh Tiểu Dương rất có hứng thú với việc "khai phá tiềm năng con người". Chương Tự thì lo cho sức khỏe của cậu, nên chưa thật sự làm hết sức; thế nhưng trong những trải nghiệm nửa vời đó, Thịnh Tiểu Dương vẫn thấy vui vẻ.
Dù thế nào đi nữa, Chương Tự cũng không bao giờ làm cậu cụt hứng, anh luôn mỉm cười, dịu dàng chiều chuộng cậu.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hôm nay tiệm mì nghỉ, Thịnh Tiểu Dương được rảnh, vừa hay Chương Tự cũng không bận.
Không có kế hoạch gì, cậu cầm cuốn "Nguyên lý quản lý vận hành" đọc chăm chú, còn Chương Tự thì ngồi bên cạnh cậu. Nửa tiếng sau, tâm trí Thịnh Tiểu Dương bắt đầu bay đi chỗ khác. Cậu tưởng mình giỏi giấu giếm, nhưng khóe mắt vẫn lén liếc sang anh.
Thịnh Tiểu Dương hơi bực, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
- Anh ngồi cạnh em, em học không vô.
Thịnh Tiểu Dương mím môi cười, cậu cầm sách che mặt rồi rướn tới hôn anh. Đôi mắt long lanh như đang nói: Đúng rồi, là lỗi của anh đấy.
Cậu thay đổi nhiều lắm, giờ đã biết làm nũng rồi.
Một lúc sau, cậu lại nổi hứng, vô thức đưa tay k** kh** q**n Chương Tự nhưng bị anh giữ lại.
Thịnh Tiểu Dương ngước nhìn anh, đôi mắt ươn ướt kia rõ ràng là đang bất mãn.
- Anh làm gì thế?
- Ngủ với anh!
Thịnh Tiểu Dương thẳng thắn trả lời.
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!