Một phần suy nghĩ của Thịnh Tiểu Dương bắt đầu trôi sang hướng triết học, khiến Chương Tự không biết nên đáp lại thế nào. Lý trí của anh cũng sắp sụp đổ rồi.
Nửa đêm, gió mạnh dần, luồng khí lạnh bất ngờ tràn đến. Thịnh Tiểu Dương cuộn mình trong phòng bật điều hòa, gần như cậu chẳng còn nhớ nổi những ngày mình phải run rẩy chịu rét để qua đông khi xưa.
Mắt To đùa rằng cậu quên gốc gác rồi.
"Năm nay lạnh hơn mấy năm trước đó." Cô cảm khái: "Nếu giờ vẫn còn ở dưới tầng hầm chắc chết cóng mất thôi."
Thịnh Tiểu Dương mỉm cười:
- Đâu có thảm đến vậy.
Cậu không thích kiểu hoài niệm về quá khứ gian khổ rồi gượng ép thấy mình hạnh phúc, vì với cậu, điều đó có hơi giả tạo, sướt mướt như kẻ đa sầu đa cảm.
Hiểu rõ tính cậu, Mắt To không nhắc lại chuyện cũ mà đổi sang chủ đề khác: "Tết này cậu định làm gì?"
Thịnh Tiểu Dương cầm miếng gỗ và con dao khắc lên gọt qua vài đường, miếng gỗ từ hình vuông thành hình bầu dục. Cậu nhún vai làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Chưa nghĩ tới.
"Đi du lịch với mình đi! Mình sẽ lên kế hoạch, bao hết chi phí luôn!" Mắt To rất thích đi đây đi dó, hơn nữa còn biến sở thích thành công việc; vài video du lịch của cô bất ngờ nổi tiếng, kiếm được không ít tiền, ngay cả Tô Diểu Diểu cũng phải khen.
Thịnh Tiểu Dương bảo trời quá lạnh nên chẳng muốn đi đâu.
Nhưng trong tai Mắt To, đó chỉ là cái cớ thôi. Cô hỏi: "Nếu Chương Tự đi thì cậu có đi không?"
Cậu không nghĩ ngợi gì mà đáp ngay:
- Đi.
"Không ngờ cậu lại là kiểu người si tình như thế."
Thịnh Tiểu Dương thản nhiên nói:
- Mình vốn vẫn vậy mà.
Mắt To nghĩ lại thì thấy cũng đúng, nếu cậu không phải kiểu người yêu đến mụ mị đầu óc thì sao giữ nổi mối tình thuần khiết lâu đến thế.
Thịnh Tiểu Dương chống cằm, tay kia cầm bút, uể oải viết: [Thật ra mình cũng không muốn cứ mãi yêu đương thuần khiết như vậy, mình...]
"Dừng lại!" Mắt To không kịp đề phòng, bị cậu rải cơm chó thẳng mặt, chua đến ê răng.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt ngây thơ vô tội.
Mắt To: ...
Cô hỏi: "Cậu đang bị chững lại à?"
- Chững lại là gì?
"Là kiểu bế tắc, chẳng có tiến triển gì ấy."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
- Ừm, mình đã cố gắng theo đuổi anh ấy rồi, hẹn ăn cơm, xem phim, tặng hoa. Còn có thể làm gì nữa?
Mắt To không tin Chương Tự là bậc thánh nhân, cô nghiêm túc nói: "Nói mấy lời ngọt ngào thì có ích gì! Cậu mà c** s*ch đồ đứng trước mặt anh ấy thì làm sao anh ấy có thể không phát điên cho được!"
Dường như não bộ của Thịnh Tiểu Dương hoạt động ở tần số khác với người thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!