Chương 73: "Pháo hoa có âm thanh như thế nào ạ?"

Mỗi tối, Thịnh Tiểu Dương đều ngủ cùng Chương Tự. Nhưng Chương Tự là người đứng đắn, anh chỉ ôm chứ chẳng bao giờ làm gì quá phận. Đôi tay đẹp đẽ ấy lại chẳng chịu đặt lên người cậu. Đúng là đáng tiếc.

Thịnh Tiểu Dương đã dần biết cách bày tỏ điều mình muốn:

- Anh ơi, em thật lòng theo đuổi anh, dốc cả trái tim của mình trao cho anh. Anh có thể cho em chút ngọt ngào trước được không? Cho em nếm thử một chút.

Câu nói này quá là táo bạo, chẳng giống lời cậu hay nói chút nào. Rốt cuộc tên khốn nào dạy cậu vậy?

Thịnh Tiểu Dương nhanh chóng đáp:

- Vâng ạ!

Anh còn chưa kịp nói hết câu là môi đã bị Thịnh Tiểu Dương chặn lại. Cậu hôn anh, đầu lưỡi nhanh chóng len lỏi vào khoang miệng anh. Trong lúc hôn, cậu lại không chịu nhắm mắt, cậu nhíu mày, ánh mắt toát lên vẻ không vui.

Không có chuyện "nhỡ mà" nào hết.

Thế nhưng, dù Thịnh Tiểu Dương có ra sức m*n tr*n thế nào, cuối cùng vẫn chẳng đạt được gì. Ông chủ Chương vẫn quá kiềm chế.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Cuối năm, Tưởng Gia Tuệ tổ chức một buổi tụ tập ở quán bar tên "Giấc Mộng Cũ". Ông chủ quán họ Mục, gương mặt điển trai, sống mũi cao, đôi mắt nhạt màu, làn da trắng như tuyết, thoạt nhìn cứ ngỡ là con lai.

Thịnh Tiểu Dương chưa từng thấy ai đẹp đến thế, cậu bèn nhìn thêm mấy lần, rồi tầm mắt lập tức bị Chương Tự che khuất.

Thịnh Tiểu Dương thật thà trả lời, không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa:

- Đẹp thật mà.

Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ý anh. Cậu vội vàng làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Anh là người đẹp nhất trên đời.

Tưởng Gia Tuệ đứng cạnh nhìn hai người mà không biết nên nói gì.

Ông chủ Mục và Tưởng Gia Tuệ khá thân, nửa đùa nửa thật giới thiệu: "Tổ tiên tôi có một phần tám dòng máu châu Âu."

"Quao!" Tô Diểu Diểu tuy chẳng hứng thú với chuyện yêu đương, nhưng mê trai đẹp là bản năng của con người: "Anh đẹp trai ơi, chụp chung tấm hình được không?"

Ông chủ Mục lập tức vui vẻ chiều lòng.

Tô Diểu Diểu được đà lấn tới: "Da anh đẹp thật đấy, nhìn trẻ ghê. Mà nè, anh còn độc thân không? Hay là Tết này theo em về nhà đi, giả làm bạn trai em cũng được. Không cần phải làm thật đâu, chỉ cần qua mắt mẹ em là xong." Cô nói một hơi, cuối cùng lại thở dài ngao ngán: "Em sắp bị giục cưới tới phát điên rồi, anh cứu em được không?"

Ông chủ Mục chỉ biết cười gượng.

Tô Diểu Diểu lúc này mới nhận ra mình quá lộ liễu. Chương Tự và Tưởng Gia Tuệ đồng loạt trợn tròn mắt.

Tưởng Gia Tuệ nói trước: "Tô Diểu Diểu, bớt lại đi. Ông chủ Mục là người đàng hoàng, tưởng đang ở KTV hả?"

"Xin lỗi nhé." Chương Tự nhanh miệng: "Hai đứa này chắc để não ở nhà, ra ngoài quên mang theo."

Ông chủ Mục nhún vai, tỏ ý không sao. Đôi mắt đào hoa cong cong, nghiêng đầu nhìn Tô Diểu Diểu cười: "Tôi là gay, sợ rằng chẳng giúp được cô rồi."

Tô Diểu Diểu: "..."

Cuộc đời này rốt cuộc làm sao thế này?!

Tưởng Gia Tuệ cười khan: "Đi với Tưởng Gia Tuệ đây thì ai mà bình thường được."

Ông chủ Mục chẳng phản bác, chỉ mỉm cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!