Giọng Thịnh Tiểu Dương mang theo chút trêu chọc mà vẫn nghiêm túc. Chương Tự cũng thuận theo cậu, anh mỉm cười đùa lại: "Tôi vẫn chưa dỡ gác xép ấy đâu."
Thấy anh không giận, Thịnh Tiểu Dương hơi ngượng, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
- Là em dỡ đấy.
Cậu nói đến đây thì ngừng một lúc, sau đó hỏi:
- Đã sửa cửa sổ chưa ạ?
"Bắt em còn không kịp, thời gian đâu mà sửa?" Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Hơn nữa, là em tự làm vỡ kính, chẳng lẽ em không nhớ à?"
Nghe xong, Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn cúi đầu, thái độ nhận lỗi rất chân thành. Cậu giơ tay lên, chậm rãi ra dấu:
- Em xin lỗi.
Dưới lớp khăn lông mềm lộ ra phần gáy trắng ngần, hai đốt xương nhỏ nhắn hơi nhô lên. Ánh đèn đường hắt xuống có thể thấy lớp lông tơ mịn trên da, dịu dàng đến lạ, như chú chim mỏi cánh sau bao bão giông, cuối cùng cũng quay về tổ.
Thật ra, người cảm khái hơn lại là Chương Tự. Anh nâng cằm cậu lên, hỏi: "Em lấy gì ném vỡ vậy?"
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, thành thật đáp:
- Ghế.
Thịnh Tiểu Dương trợn tròn mắt: ??
Giờ cậu có tiền rồi, cậu lập tức đáp chắc nịch:
- Đền chứ. Bao nhiêu ạ?
- Vậy anh muốn gì?
Anh cười cười, cố tình trêu chọc cậu: "Để xem đã, vẫn chưa nghĩ ra."
Thịnh Tiểu Dương cong môi cười, đôi mắt cong cong sáng như nước.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Tối đó mưa rơi, gác mái bị dột, gió lạnh cắt da. Ấy vậy mà trong phòng Chương Tự lại ấm áp vô cùng. Thịnh Tiểu Dương đứng ở cầu thang, run rẩy hắt hơi một cái.
- Đứng ngẩn ra đó làm gì?
Cậu lại nghiêng đầu, cố xác nhận lần nữa:
- Em ngủ ở đâu ạ?
Thịnh Tiểu Dương gật đầu lia lịa:
- Được được.
Chương Tự đi tắm. Thịnh Tiểu Dương rảnh rỗi không có gì làm bèn kéo áo lên nhìn vết thương trên bụng. Con đường đi qua phải khép lại một cách đau đớn bằng dấu vết dữ dằn thế này, mãi đến tận bây giờ cậu mới thật sự cảm nhận được thế nào là "giải thoát".
Cậu không nhận ra Chương Tự đã quay trở lại, vẫn chăm chú nhìn vết sẹo trong gương. Màu vẫn còn đỏ, hơi gồ lên, chạm vào vừa cứng vừa ngứa. Cậu đưa tay định gãi thì bị Chương Tự nắm lấy.
"Lại đây, tôi bôi thuốc cho em."
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn để anh dắt đi, động tác của anh vừa nhẹ vừa vững, xen lẫn trong đó là sự cưng chiều khó nói thành lời. Khi lớp thuốc mát lạnh chạm lên da, cậu rùng mình một cái.
Thịnh Tiểu Dương ngồi bên mép giường, hai chân đung đưa, tay chống ra sau, hơi ngẩng nhẹ cổ. Làn da trắng đã có sắc hồng trở lại, hai má cậu ửng hổng, đôi môi mở hé, hơi thở phập phồng khiến yết hầu cũng chuyển động theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!