Chương 7: Cánh đồng dâu dại

Tô Thành mưa lớn nhiều ngày liên tiếp, tầng hầm đổ nát trong khu chung cư chờ tháo dỡ âm u, ẩm thấp như địa ngục. Không gian chật hẹp như cỗ quan tài, nước bẩn ngập qua mắt cá chân. Bên ngoài nóng hầm hập, bên trong thì lạnh lẽo ẩm ướt. Thịnh Tiểu Dương bị sốt, vết thương lở loét mãi không lành. Cậu liên tục bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, đừng nói là chiến thần đường Giang Bình, đến cả Quan Công* mặt đỏ cũng phải gục ngã.

*Quan Vũ, hay Quan Công, tự Vân Trường, là một vị tướng nổi tiếng thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán, nhưng thất bại của ông khi đóng giữ Kinh Châu là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc nhà Thục Hán bị suy yếu đáng kể.

Mắt To sợ đến mức cả tuần không ăn uống tử tế, người ốm đi thấy rõ. Mỗi đêm cô đều phải dậy mấy lần để kiểm tra xem Thịnh Tiểu Dương còn sống không, cách làm rất đơn giản, cô chìa ngón trỏ ra, xem thử cậu còn thở không.

Mặt mày Thịnh Tiểu Dương trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, đôi môi thỉnh thoảng mấp máy run rẩy. Mắt To thật sự tưởng cậu sắp chết đến nơi.

Cô cuống quýt gọi: "Tiểu Dương!" Rồi ghé tai lại gần, hỏi: "Cậu muốn nói gì sao?"

Vừa dứt lời cô mới sực nhớ ra là Thịnh Tiểu Dương không thể nói.

Sao lại có người khổ đến thế này chứ? Như bị đày đọa giữa chốn địa ngục trần gian, chỉ một trận sốt cũng khiến người ta kiệt quệ, đến cả muốn kêu cứu cũng không thể thốt nên lời. Mắt To đưa tay lên quệt nước mắt, rồi đẩy nhẹ vai cậu: "Dậy đi, chúng ta phải tới bệnh viện. Không thể cứ thế này mãi."

"Không chết cũng hóa đần!"

Nhưng cuối cùng vẫn không tới bệnh viện được. Mắt To là con gái, Thịnh Tiểu Dương lại không hợp tác, cô không xoay xở nổi. Sáng hôm sau, cậu tỉnh lại, giơ tay làm ngôn ngữ ký hiệu:

— Mình khát, có nước không?

Mắt To lội nước ra ngoài, mua về một chai nước suối.

— Cảm ơn.

Thịnh Tiểu Dương uống một hơi hết sạch nửa chai, rồi cẩn thận cất đi. Cậu lại nằm thêm một ngày nữa, cơn sốt dần dần hạ, cơ thể có vẻ đã hồi phục. Dù mặt vẫn tái nhợt, nhưng nhìn qua vẫn ổn.

Mắt To thở phào, như người vừa thoát khỏi kiếp nạn, cô nói: "Cậu dọa chết mình rồi đó!"

Thịnh Tiểu Dương cố gắng cong môi nở nụ cười yếu ớt.

— Đừng lo, mình sống dai lắm, chưa chết được đâu.

Mắt To nhún vai: "Vậy thì tốt, khối người muốn sống mà không sống được."

Thịnh Tiểu Dương không còn để ý những lời sau đó mà cô nói nữa. Ánh mắt cậu dừng lại trên bông hoa gỗ được chạm khắc tinh xảo kia.

Không khí ngấm nước, nấm mốc vui vẻ sinh sôi, chỉ tội nghiệp cho gỗ. Mép cánh hoa đã bắt đầu sậm màu, như một đóa hoa thật sự đang héo tàn trong im lặng, dù Thịnh Tiểu Dương giữ gìn rất cẩn thận.

Lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Cậu đưa tay định chạm vào đóa hoa nhưng rồi lại rụt về. Có lẽ vạn vật trên đời đều thuận theo quy luật tự nhiên mà tàn phai. Bóng tối và ánh sáng vốn không có điểm giao nhau.

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào khung cửa sổ duy nhất trong phòng. Mặt kính đẫm hơi nước. Trước kia cậu từng viết tên Chương Tự lên đó, nhưng chỉ cần mặt trời ló dạng, tất cả sẽ tan biến sạch.

Mắt To đợi cậu thất thần một lúc lâu rồi kéo áo cậu.

Thịnh Tiểu Dương quay đầu lại.

— ?

Ánh mắt trong veo ấy khiến Mắt To khựng lại vài giây.

Thịnh Tiểu Dương rất đẹp. Mắt To thầm nghĩ, nếu cậu chịu chải chuốt, nhất định có thể đánh bật cả những ngôi sao nam mặt trắng môi đỏ kia.

Chỉ là cách sống của cậu quá xuề xòa, gương mặt lúc nào cũng như phủ một lớp bụi mờ, không chỉ ngăm mà còn có vẻ nhếch nhác.

Nhan sắc có thể tàn, nhưng cấu trúc xương thì không đổi theo năm tháng. Khi Thịnh Tiểu Dương không nhíu mày, đuôi mắt hơi cong lên, đường nét của cậu trông rất dịu dàng, lúc cười lại mang theo sự lười biếng mơ màng, như vầng trăng thượng huyền xinh đẹp. Nhưng khóe miệng cậu lại trễ xuống, nhìn vào sẽ thấy thấp thoáng câu chuyện buồn ẩn chứa trong ấy.

Cơ thể gầy guộc, mâu thuẫn mà bình thản.

Mắt To bảo Thịnh Tiểu Dương nên cười nhiều hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!