Hôm nay Thịnh Tiểu Dương về sớm. Mắt To gục đầu ngủ trên băng ghế gỗ dài.
Mùa mưa dầm kéo đến, cả tầng hầm như biến thành Thủy Liêm Động* thu nhỏ, hơi ẩm lũ lượt kéo nhau len vào khoang mũi, cuối cùng tỏa ra khắp không gian, như thể sắp nhấn chìm con người. Thịnh Tiểu Dương gãi gãi vùng da dưới vành tai trái, cậu hắt hơi một cái, đánh thức Mắt To.
*Nơi ở của Tôn Ngộ Không
Mắt To ngái ngủ, cô mở mắt ngơ ngác hỏi: "Tiểu Dương đấy à?"
Thịnh Tiểu Dương không đáp, như thể không nghe thấy.
Mắt To bật đèn, cô thấy Thịnh Tiểu Dương đang ngồi xổm trước mấy khúc gỗ, vẻ mặt trông rất rầu rĩ.
Gỗ của cậu bị mốc rồi. Mốc lên rất nhanh, như thể sẽ nuốt chửng lấy mấy khúc gỗ bất cứ lúc nào.
Mắt To nghe tiếng mưa rơi lách tách ngoài cửa, cô thở dài: "Chắc sắp mọc nấm đến nơi rồi."
Bước cuối cùng của việc khắc gỗ là phải đánh sáp hoặc phủ dầu để chống ẩm, chống mốc, sau đó còn phải lau chùi bảo dưỡng định kỳ. Đừng tưởng chỉ là khúc gỗ thì dễ chiều. Cái đống gỗ Thịnh Tiểu Dương nhặt về gọi là "tác phẩm" thì hơi quá, cùng lắm mới là bán thành phẩm. Để lâu, bề mặt đầy những vết xước và lông gỗ bung ra, cầm còn không nổi, chỉ có cậu mới coi mấy thứ ấy như báu vật.
Thịnh Tiểu Dương im lặng ngồi nhìn chúng, vai cậu run lên, nhịp thở ổn định. Mắt To nhìn qua ánh sáng lờ mờ thấy dưới tai cậu nổi đầy mẩn đỏ, lan ra thành từng đám, như thể da cậu cũng đang bị ăn mòn.
"Cậu cũng sắp mọc nấm rồi đấy."
...
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu, ánh mắt thất thần pha lẫn bối rối, hỏi:
– Nếu có nắng, nó sẽ khỏi chứ?
Mắt To đáp: "Không biết. Phải hỏi dân chuyên cơ."
— Dân chuyên á...
— Là Chương Tự.
Thịnh Tiểu Dương vừa nghĩ tới cái tên ấy là tim lập tức đập loạn, tay cậu cầm một vật nhỏ rồi nhẹ nhàng mân mê nó.
Mắt To nhận ra đó là một bông hoa được khắc bằng gỗ. Trí tưởng tượng lập tức bay xa, cô chồm tới trước mặt Thịnh Tiểu Dương, tay chân loạn xạ hỏi: "Cái gì đấy? Ai tặng thế? Là Apollo của cậu à? Trời ơi!"
Thịnh Tiểu Dương nhíu mày lắc đầu, chìa ra nhành hoa bị gãy.
– Hỏng rồi, anh ấy không cần nữa.
– Mình nhặt được.
– Giống như lần trước.
Mắt To ngửi thấy mùi hương gỗ thoảng qua.
Mùi này giống như gì nhỉ? Cô chẳng biết dùng từ ngữ hoa mỹ để mô tả. Như mây, như khói, như cánh bướm, nói chung là không giống thứ bị vứt đi. Chỉ nhìn hình dáng thôi đã thấy nó không phải là rác rồi. Còn mấy khúc gỗ hình thù kỳ dị chất đầy trong phòng Thịnh Tiểu Dương kia mới thật sự là rác, là những bản nháp thô ráp, vứt đi cũng chẳng tiếc.
Nhưng bông hoa này thì khác. Từng chi tiết đều tinh xảo, đẹp đẽ vô cũng.
"Giống sao?" Mắt To bán tín bán nghi: "Cậu chắc chứ?"
Thịnh Tiểu Dương không hiểu, cậu đáp lại bằng ánh mắt mơ hồ:
– Không thì sao?
Mắt To nhìn cậu, cô cảm thấy chính Thịnh Tiểu Dương mới là khúc gỗ, vừa cứng đầu vừa bướng bỉnh, chẳng biết suy nghĩ thoáng ra, đầu óc chỉ quẩn quanh một lối mòn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!