Chương 50: Mất tích

Chương Tự lo liệu thủ tục giải tỏa, một xấp giấy chất đầy trước mặt, anh chẳng buồn xem, đến chỗ cần ký thì ký, cũng chẳng hỏi được đền bù bao nhiêu tiền. Bận rộn cả buổi sáng, chưa kịp ăn uống gì lại phải hẹn mấy người làm công việc dời mộ lên núi. Anh vốn không định làm lễ lạt linh đình, nhưng ngày lành tháng tốt mà Chương Tú Mai dặn đi dặn lại thì vẫn phải chọn.

Ngoài ra, anh còn muốn đốt ít giấy, để nói đôi lời với Chương Quốc Bình.

Bước ra khỏi ủy ban, Chương Tự thấy Tưởng Gia Tuệ đang ngồi xổm bên bồn cây cạnh cổng. Anh hơi ngạc nhiên, tim chợt nhói lên, theo phản xạ nhìn quanh thì thấy Thịnh Tiểu Dương đang tựa vào gốc cây, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Thịt Kho, trong khi Thịt Kho lại đang vểnh chân tè một bãi ngay gốc cây.

Thịnh Tiểu Dương: ...

Chú chó này thật chẳng có tí ý thức nào.

Tưởng Gia Tuệ đứng dậy, anh ta phủi bụi dưới mông rồi dùng cùi chỏ hích Thịnh Tiểu Dương, ra hiệu rằng Chương Tự đến rồi.

- Sao không về?

Thịnh Tiểu Dương thẳng thắn đáp:

- Ở một mình chán lắm.

- Anh xong việc chưa?

"Chưa." Chương Tự nhìn đồng hồ, anh đáp: "Giờ phải ra bến thuyền đón người."

- Đón ai ạ?

"Thầy chùa." Chương Tự trả lời, rồi giải thích thêm: "Mời đến tụng kinh."

Tưởng Gia Tuệ đứng bên cạnh như người vô hình. Thịnh Tiểu Dương lúc này mới chợt nhận ra mình hỏi nhiều quá rồi.

"Ẳng... ư ư..."

Thịnh Tiểu Dương không nghĩ ngợi gì mà bước theo anh ngay. Lúc này khí chất của cậu còn giống cún con hơn cả Thịt Kho, cậu vừa ngoan, vừa trung thành, lại tràn đầy sức sống.

Tưởng Gia Tuệ quay người đi hướng ngược lại với bọn họ, anh ta vẫy tay: "Thôi, em không đi. Tối gặp lại."

Thịnh Tiểu Dương nhìn theo bóng lưng anh ta, cậu kéo kéo tay áo Chương Tự. Chương Tự ngoái đầu lại nhìn.

- Anh ấy sao thế?

Thịnh Tiểu Dương hỏi.

"Nhớ mẹ." Chương Tự ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước khi rời đảo, dì có chôn một chuỗi vòng được làm bằng vỏ sò dưới gốc cây ven biển. Tưởng Gia Tuệ cứ muốn đào lại."

Thịnh Tiểu Dương hỏi:

- Có tìm được không?

Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, cậu cúi đầu xuống. Chương Tự đưa tay xoa gáy cậu, lòng bàn tay to lớn chạm vào chỗ mềm mại, sau đó bóp nhẹ một cái.

Thịnh Tiểu Dương run lên, cả người tê dại như sắp ngất đi. Cậu cúi gằm mặt, thân thể hơi lao về trước, đầu chạm nhẹ vào ngực Chương Tự.

Món quà của mẹ là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất trên đời, trong đó còn có cả những đứa con của họ.

Thế nhưng Thịnh Tiểu Dương còn khéo giữ chừng mực hơn cả Chương Tự nghĩ. Cái đầu áp trên ngực kia chưa kịp để lại bao nhiêu sức nặng là cậu đã nhẹ nhàng rời đi.

Cậu hít mũi, ra vẻ bình thản:

- Đi thôi, đón thầy chùa.

Ngược lại, chính Chương Tự lại thấy hụt hẫng, luyến tiếc khôn nguôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!