Chương 5: Dãy núi xa xa

Mùa xuân ở Tô Thành lại đến trễ, hoa nguyệt quý bên đường nở rộ, đón người đến đưa kẻ đi. Khi hoa nguyệt quý đầu tiên xuất hiện trên bậc thềm trước cửa xưởng gỗ của Chương Tự, anh không để ý lắm, chỉ tiện tay nhặt về bỏ vào cái hộp gỗ nhỏ.

Cho đến ngày thứ năm, mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường.

Những chùm hoa căng tràn sức sống chen chúc trong cái hộp gỗ sắp tràn ra ngoài, Chương Tự đành đổi sang cái hộp lớn hơn. Mỗi ngày anh đều xịt nước hoặc pha thêm chút dưỡng chất, bông hoa đầu tiên đến nay vẫn tươi tắn rạng ngời.

Buổi trưa, Chương Tự mua một tô mì ở tiệm mì gần đó mang về xưởng, vừa ăn vừa tranh thủ mở camera lên xem.

Xưởng gỗ của Chương Tự tên là "Nhất Gian Lưu Thủy", có làm biển hiệu nho nhỏ treo ngoài cửa, đứng giữa hai tiệm bán bánh ngọt trông vô cùng mờ nhạt. Mỗi ngày có không ít người qua kẻ lại, phần đông là khách du lịch, thỉnh thoảng có người dừng chân ngó nghiêng, nhưng chỉ một lát sau là lại ngượng ngùng rời đi, mặt đầy vẻ "nơi này tôi không với tới được".

Anh tua lại camera từ sáng đến tối mà chẳng phát hiện gì khả nghi. Nhìn lâu đến hoa mắt, định tua nhanh thì ngón tay đang đặt giữa chuột khựng lại.

Trên màn hình lúc đó hiển thị thời gian 13:30, Chương Tự xuất hiện trong camera, anh khóa cửa, lên lầu nghỉ trưa. Trước bậc thềm im ắng cỡ ba phút, rồi đột nhiên có thứ gì đó lướt qua mang theo vài chiếc lá non, kèm theo cơn mưa phùn lất phất. Sau đó, giữa trời đất và cỏ cây, một bóng người khéo léo hiện ra.

Người đó nhỏ nhắn, vai vác một cái bao tải cũ, đầu cúi gập, lưng hơi còng, như cố tình tránh ánh nhìn của người khác, nhưng bước chân lại nhanh nhẹn, người đó như cơn gió lướt nhẹ từ chốn sâu thẳm của mùa xuân.

Cái bao tải rách nát hở miệng làm rơi ra một chai nhựa. Người kia cúi xuống nhặt, để lộ hai xoáy tóc sau đầu.

Người ấy nhặt chai rồi đạp bẹp nó, sau đó nhét lại vào bao, động tác vô cùng thuần thục, dường như đây không phải lần đầu.

Khi người ấy biến mất khỏi camera, bậc thềm đã có thêm một đóa hoa. Như một cơn mưa xuân nghịch ngợm đánh rơi món quà may mắn xuống trước cửa xưởng của anh.

Năm ngày liên tiếp đều như vậy, không có giờ cố định, cứ chọn đúng lúc anh vắng mặt là bày đủ chiêu trò, chỉ để đặt một đóa hoa xuống, để nó lặng lẽ ở đó chờ anh nhặt mang về.

Nói sao nhỉ, đến khuôn mặt người đó anh còn chưa kịp thấy rõ.

Mà điều tự nhiên ấy lại trở nên không còn tự nhiên. Điều ngẫu nhiên ấy lại dần trở thành không còn ngẫu nhiên.

Chương Tự tắt camera, anh hơi lặng người đi, rồi thu dọn phần nước lèo còn lại. Bỏ qua thùng rác đặt sẵn bên chân, anh cầm ra tận ngoài đổ. Đứng trên bậc thềm, anh liếc trái liếc phải, nét mặt vô cùng bình thản. Sau đó quay người trở lại xưởng, tiếp tục làm việc như thường.

Dạo này anh khá bận, có một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố sắp khai trương. Ông chủ tự đến tận nơi bắt tay với anh, vừa cười vừa nói "ngưỡng mộ đã lâu", rồi lập tức bày ra tư thế "khách hàng là thượng đế", bắt đầu yêu cầu từ phong cách đến khí chất, thậm chí còn hỏi xem vị trí đặt tượng có ảnh hưởng đến tài lộc không.

"Chân Vũ Đại Đế* tượng trưng cho dũng khí và sức mạnh, trấn tà thì được, nhưng không chiêu tài."

*Chân Vũ Đại Đế, còn gọi là Thần Huyền Vũ, Huyền Thiên Thượng Đế. Người Việt Nam thường gọi là đức Huyền Thiên Trấn Vũ. Ở Trung Quốc, dân gian lập đền thờ Huyền Vũ, sùng bái như một vị đại thần khu trừ ma quỷ. Còn cho rằng Huyền Vũ thuộc hành Thủy có thể thắng Hỏa, chống được tai họa do nước và lửa gây ra. Tại Việt Nam Huyền Vũ còn được gọi là Trấn Vũ (hay Trấn Võ), Huyền Thiên Trấn Vũ, vị thần trấn trị phương Bắc.

Thần đã An Dương Vương giúp trừ các loại ma quỷ trong lúc xây thành Cổ Loa dưới tên Thanh Giang sứ giả (cùng thần Kim Quy hồ Gươm). Thần được thờ trong Đền Quán Thanh (Trấn Vũ Quán)

- là một trong Thăng Long tứ trấn, Thăng Long tứ quán, được xây dựng dưới thời Lý Thái Tổ (1010-1028).

Bên A khí thế ngút trời, nói: "Thế cậu khắc thêm ông Thần Tài nữa đi, mua một tặng một, tôi bày hai bên!"

Bên A khó xử: "Thế thì..."

Bên A nói được, hỏi: "Nửa tháng kịp không?"

Bên A lập tức chuyển khoản ba vạn, phần còn lại sẽ trả khi nhận hàng. Mức tin tưởng Chương Tự vượt xa tưởng tượng, còn hỏi thêm: "Vị trí đặt tượng nên quay hướng nào để chiêu tài? Quay về hướng đông được không?"

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Giờ chỉ còn bốn ngày nữa là đến hạn, bên A bắt đầu soi mói từng chi tiết, mỗi ngày hỏi han mấy lần, vừa góp ý vừa giục gấp, sợ không kịp ngày khai trương.

Sáng tạo phôi thô cần phải tĩnh tâm, bình tĩnh, điêu khắc tỉ mỉ từng chút một. Chương Tự không ra ngoài, anh đặc biệt chuyển gỗ vào sảnh chính đối diện với bậc thềm, cầm dao tỉ mỉ khắc chi tiết chòm râu.

Chân Vũ Đại Đế uy nghi trang nghiêm trấn giữ "Nhất Gian Lưu Thủy", yêu ma không còn, mà ngay cả gió xuân và hoa lá cũng không thấy tung tích đâu.

Những đóa nguyệt quý trong hộp dần dần bị thời gian bào mòn, cuối cùng úa tàn. Khi chỉ còn ba hoa, Chương Tự xoay bức tượng quay mặt vào trong, rồi lựa giấy nhám từ thô đến mịn, cẩn thận mài nhẵn hết vết dao.

Gỗ sắp thành hình, hoa cũng chỉ còn lại một đóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!