Chương 49: "Anh có lặp lại sai lầm lần nữa không?"

"Sau đó thì không gặp lại nữa."

Chương Quốc Bình vốn cũng chẳng để ý, nhưng người trong vùng đã tỏa ra tìm hết rồi, ông cũng khó mà khoanh tay đứng nhìn. Trong mắt ông, thần kinh Trình Sơn có vấn đề, đứa con trai của ông ta cũng chẳng khác gì, thậm chí còn có hơi nặng hơn cha.

Người ta dù có tránh chó nhưng chó điên lên thì tránh cỡ nào cũng bị cắn. Vậy nên ông vẫn lo con trai mình dính dáng gì đến Trình Bác Nhiên. Nhưng nghe Chương Tự nói vậy, ông mới hơi yên tâm.

"Được rồi, để ba ra ngoài tìm tiếp. Hôm qua mưa to, mực nước hồ chứa sau núi dâng lên nhiều. Chiều nay mày đừng đi đâu, còn mưa nữa đấy."

"Con biết rồi."

Lòng Chương Tự chẳng yên. Chờ ba đi, anh vòng sang rừng trúc phía tây.

Đây vùng trúc mọc hoang, rất rộng, thường có thú xuất hiện. Người trong làng chỉ đi bên ngoài, chẳng mấy ai dám bước sâu vào bên trong.

Gió chưa dứt, lá trúc lay động, tiếng xào xạc giòn hơn mọi thứ lá khác. Chương Tự đi đến một cái đình cũ, cột gỗ sơn đỏ loang lổ bong tróc, bậc thềm phủ đầy lá úa vàng. Nhìn kỹ, trên đó in hằn dấu chân trần lầy lội.

"Không có gì cả!" Chương Tự sắc bén hỏi lại: "Ba, sao phản ứng của ba lớn quá vậy?"

"Mày lập tức rời khỏi đó ngay! Đừng dính vào việc này. Bốn giờ chiều có thuyền, đi học cho đàng hoàng!"

"Đi không được." Chương Tự bình tĩnh nói: "Gió to, thuyền dừng rồi. Hôm nay không chạy, mai cũng vậy."

Quên béng mất vụ này.

Khí hậu ở hòn đảo oi bức, ẩm nồng, mới nói mấy câu mà mồ hôi đã vã ra khắp người.

"Tóm lại, mày không được nhúng tay vào chuyện này." Ông nghiến răng: "Trình Bác Nhiên là đồ điên! Ba tận mắt thấy nó mập mờ với mấy gã đàn ông. Mày mà vướng vào thì cả đời cũng không thoát ra nổi!"

"Đàn ông với đàn ông... mẹ kiếp, đúng là buồn nôn! Ghê tởm!"

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Hai ngày sau, người ta vớt được xác Trình Bác Nhiên ở một vũng nước trên Bắc Sơn, cách rừng trúc phía tây rất xa. Anh ta quyết tâm tìm đến cái chết, còn buộc chặt những tảng đá vào người rồi mới gieo mình xuống nước. Thứ anh ta để lại chẳng nhiều, chỉ có một quyển sổ đặt ngay ngắn trên nền đất khô ven bờ.

Mở ra, nửa cuốn sổ chi chít cái tên Chương Tự. Ý tứ đã quá rõ ràng. Trình Sơn tay run run, thuận thế rút ra mấy tấm ảnh kẹp trong đó.

Có ba tấm, tất cả đều là mặt chính diện của Trình Bác Nhiên, ngũ quan rõ ràng, khóe môi cong cong nở nụ cười. Người còn lại cũng là đàn ông, nhưng quay lưng, không rõ mặt mũi.

Tóm lại là đồi trụy, thân thể phơi bày tr*n tr** không sót chỗ nào.

Trình Bác Nhiên chết cũng chẳng yên, y như cái tính lưỡng lự dây dưa của anh ta vậy. Vừa muốn đem bí mật phơi ra ánh sáng, vừa do dự, chỉ khiến sóng gió cuồn cuộn, chẳng ai được bình an.

Người đàn ông cố chấp ấy đến giây phút này bỗng gào khóc thảm thiết, đối diện thi thể con trai và những bức ảnh vương vãi. làm ông ta mất sạch mặt mũi!

Vậy nên, người ta vốn chẳng buồn để ý người chết từng trải qua những gì trong quãng đời từ sinh đến tử. Họ chỉ nhìn vào cảm xúc cuối cùng trong một giây trước khi chết, rồi kết luận nguyên nhân cái chết. Mỹ miều gọi đó là "cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà."

Nhưng rơm thì có tội gì?

Mắt đỏ ngầu, Trình Sơn xông vào nhà Chương Tự, ném thẳng những bức ảnh vào mặt Chương Quốc Bình.

Trình Sơn gào thét khàn cả giọng: "Con trai mày đâu rồi! Gọi nó ra đây! Đã làm ra chuyện đó thì có gan chịu, đừng làm con rùa rụt cổ!"

Mặt Chương Quốc Bình cũng đỏ bừng: "Nó làm cái gì cơ!?"

Trình Sơn ấn đầu ông xuống, suýt nữa thì nhét thẳng tấm ảnh vào mắt ông: "Chương Tự dụ dỗ con tao làm chuyện đó! Giờ Trình Bác Nhiên chết rồi, Chương Tự định vỗ mông phủi sạch mọi liên quan? Tao nói cho mày biết, trên đời này không có chuyện tốt đẹp như thế đâu!"

"Chúng mày chửi Trình Bác Nhiên khó nghe thế nào tao biết cả! Nó điên, thì Chương Tự cũng điên! Đều là điên cả lũ!"

"Con tao bị hỏng, tao nhận! Nhưng Chương Quốc Bình, mày đừng đắc ý quá sớm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!