Chương 48: "Tôi chỉ có một cái ô."

Năm nay, đảo Ngư mưa nhiều hơn hẳn những năm trước, độ ẩm không khí liên tục tăng cao. Nhiệt độ vừa cao lên, cả hòn đảo chẳng khác gì cá hấp trong xửng, rắc thêm chút hành lá là có thể bưng lên bàn.

Đi đâu Chương Tự cũng mang theo ô, không chỉ để che mưa, mà còn để chắn đi những ánh nhìn soi mói.

Trưa hôm đó, Chương Quốc Bình tươi cười về nhà. Chương Tự làm một món cho ông, kết quả là cháy khét hết cả. Chương Quốc Bình bèn bảo anh đừng vào bếp nữa, kẻo đốt luôn cả nhà.

"Sao dạo này mày không ra ngoài?"

Con trai ông cái gì cũng tốt, chỉ là quá già dặn, trưởng thành quá sớm.

Mùa hè, tai nạn đuối nước liên tiếp xảy ra, chỉ trong hai ngày đã có ba đứa nhỏ chết đuối. Lãnh đạo thôn đứng ngồi không yên, vội vàng lập một "câu lạc bộ giao lưu văn hóa mùa hè", nói cho hay là để bọn trẻ vừa học vừa chơi, thực chất chỉ là trông hộ, dựng cái lồng nhốt lũ nhỏ suốt ngày chạy nhảy trong núi vào, tránh xảy ra chuyện.

Nhưng ai sẽ đến trông đám khỉ con ấy lại là vấn đề lớn.

Người lớn phải đi làm, không rảnh; bọn trẻ chưa đủ tuổi thì chẳng tin được, sợ còn bị lôi kéo theo. Nghĩ tới nghĩ lui, chi bằng tìm vài thanh niên có tiếng là ngoan ngoãn, hoặc sinh viên về nghỉ hè. Họ phụ trách trông nom, còn có vài ông lão nghỉ hưu ngồi giữ, như vậy mới gọi là quản lý theo cấp bậc.

Chương Tự vốn bị coi là "thanh niên ngoan ngoãn" nên được gọi tên. Nhưng anh không muốn đi. Lãnh đạo thôn đích thân đến nhà, nói có lương, một tháng ba nghìn. Số tiền ấy Chương Quốc Bình sẽ không giữ, để cả cho anh. Chương Tự nghĩ, nếu vậy sau này nhập học cũng đỡ túng thiếu, thế là anh liền gật đầu.

Phòng sinh hoạt là phòng họp trong tòa nhà ủy ban. Dù ở xa những vẫn nghe thấy tiếng ồn, làm Chương Tự nhức cả đầu. Nhân viên giữ anh lại, không cho bỏ trốn, còn nói: "Không chỉ có cậu, còn một người nữa cũng là thanh niên giống cậu, dễ nói chuyện."

Tinh thần anh ta trông có vẻ khá hơn so với đêm bão hôm ấy. Anh ta không hay nói, chỉ lặng lẽ nhìn Chương Tự, gật đầu xem như chào hỏi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Một tuần đầu mọi việc vẫn ổn. Trình Bác Nhiên không hề bắt chuyện với Chương Tự ở chốn đông người, cứ ngồi một mình trong góc, không thì ngước nhìn bầu trời, hoặc chỉ thất thần ngồi đó mà thôi. Cả người anh ta tỏa ra một luồng khí uể oải, xa lạ, khiến người ngoài phải chùn chân.

Bọn nhỏ không thích chơi với Trình Bác Nhiên, bèn tìm đến Chương Tự.

Mà Chương Tự, vì có chút đồng cảm nên không bao giờ nỡ lạnh nhạt với ai.

Một buổi trưa, trời nắng như đổ lửa, Trình Bác Nhiên bỗng như người mất hồn, suy nghĩ trôi dạt đi đâu đó. Anh ta đứng ngay giữa sân phơi nắng thật lâu. Da thịt lộ ra bên ngoài đỏ bừng lên thấy rõ. Sau đó, Trình Bác Nhiên ôm bụng ngồi sụp xuống.

Trình Bác Nhiên ngẩng đầu cười cười, nhưng khóe môi nhếch lên cứng ngắc như đá, gắng gượng bày ra vẻ đáng thương.

Trình Bác Nhiên nói: "Tôi đói, không có cơm ăn."

Theo nguyên tắc "giúp thì giúp cho trót", Chương Tự đưa phần cơm trưa của mình cho anh ta.

Sau đó, Trình Bác Nhiên trả bát lại, hỏi: "Ngày mai vẫn còn chứ?"

Nghe chẳng giống câu hỏi, mà giống câu khẳng định hơn.

"Tôi muốn ăn sườn xào chua ngọt. Trứng vịt muối nấu bí hôm nọ cũng ngon. Tôi đều thích cả." Trình Bác Nhiên vẫn nở nụ cười kia.

"......"

Anh chẳng buồn đáp lại.

Từ hôm đó, ánh mắt luôn dõi theo Chương Tự ngày càng rõ rệt, càng lúc càng khó kiểm soát. Giống như ngọn núi lửa im lìm từ lâu, dưới một k*ch th*ch nào đó bỗng sôi sục, sắp phun trào, tham lam muốn nuốt chửng mọi sinh mệnh trong thung lũng.

Chương Tự bước đi từng bước đầy cảnh giác. Anh cố gắng tìm nguồn cơn của cảm giác bất an này, song vẫn thất bại. Đối phương ẩn mình quá khéo, khéo đến mức Chương Tự ngỡ rằng đó chỉ là ảo giác do chính anh tạo ra.

Một ngày tháng tám, lại thêm một cơn bão đổ bộ. Năm nay, bão nhiều đến lạ thường.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Trình Bác Nhiên không tới hai ngày liền. Nghe người ta nói, hình như Trình Sơn lại lên cơn, treo ngược con trai lên mà đánh. Tiếng khóc la của Trình Bác Nhiên vang vọng khắp hòn đảo, xen lẫn tiếng mắng chửi của Trình Sơn:

"Đồ vô dụng! Tao bắt mày học mà mày lại ngựa quen đường cũ! Trong đầu toàn nghĩ cái gì vớ vẩn! Ngày mai cấm không được đi đâu nữa! Không muốn ăn cơm thì cứ nhịn! Dù có chết đói mày cũng phải quỳ xuống l**m sạch cái bát này cho tao! Tao dạy mày như vậy là vì muốn tốt cho mày, đừng có không biết điều!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!