Chương 46: "Em muốn biết về quá khứ của anh."

Tưởng Gia Tuệ lanh như cáo, nhanh tay giành được phòng tiêu chuẩn, còn lấy lý do nghe như thật, một giường để ngủ, giường kia để hành lý.

Chương Tự quá mệt nên chẳng buồn tranh giành, chỉ quay sang hỏi ý kiến Thịnh Tiểu Dương. Từ lúc đặt chân lên đảo, ngoài việc duy trì cảnh giác với nguy hiểm bên ngoài ở mức cao nhất, Thịnh Tiểu Dương gần như chưa kịp phản ứng với những chuyện khác.

Khi đối diện với ánh mắt của Chương Tự, hai mắt cậu run run, trông ngây ngô như chưa kịp hiểu cả.

- Gì ạ?

- Em vẫn ổn.

Thịnh Tiểu Dương chưa bao giờ khiến người khác phải bận lòng. Khi cần yên lặng, cậu sẽ không hỏi, không nhìn, giống như một món trang sức xinh đẹp hình người chỉ thuộc về Chương Tự.

Nhưng cửa phòng vừa mở ra là Thịnh Tiểu Dương đã chết lặng. Căn phòng hơn hai chục mét vuông, giường lớn lộ ra ngay trước mắt. Sau lớp kính trong suốt là nhà tắm.

Cậu đảo mắt nhìn khắp nơi, tìm mãi cũng không thấy cái giường thứ hai. Vậy là ba ngày tới sẽ phải ngủ thế này sao?

Dường như Chương Tự chẳng mấy bận tâm. Anh vào phòng, cởi giày, đặt túi xuống, rồi bình thản nhìn sang hỏi: "Em muốn tắm trước không?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu hoảng loạn, đang gắng gượng chuẩn bị tâm lý. Chương Tự chỉ cười, rồi thong dong bước vào phòng tắm, anh vừa đi vừa cởi áo, trông hết sức tự nhiên.

Thịnh Tiểu Dương không kìm được mà dõi mắt nhìn theo vòng eo kia, nó gọn gàng, săn chắc, thon nhưng không gầy. Nhìn lâu, cổ họng cậu bỗng ngứa ngáy, bật ra một tiếng nuốt khan, nghe như tiếng thòm thèm của Thịt Kho.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Phòng tắm không cách âm, tiếng nước nhanh chóng bao trùm cả căn phòng. Dù không nghe rõ, nhưng mắt Thịnh Tiểu Dương sáng rực. Khoảng cách chưa tới 2 mét, hơi nước bám mờ lên kính, phản chiếu những đường nét mơ hồ của cơ thể bên trong, mọi thứ bắt đầu tấn công thần kinh cậu. Khi người bên trong ngẩng đầu lên, yết hầu nổi bật đến rõ ràng.

Cậu không thể nhìn thêm nữa.

Đến khi hơi nước tan dần, Chương Tự mở cửa bước ra. Còn chưa kịp nói gì là anh đã thấy Thịnh Tiểu Dương đã đứng chắn ngay trước mặt. Cậu cố tình né tránh ánh mắt của anh, ôm chặt đồ ngủ và khăn tắm, cúi đầu chen vào trong.

"Tiểu Dương?"

Cậu vẫn chẳng chịu nhìn anh, vào trong rồi lập tức quay lưng lại, đưa tay đẩy anh ra. Đẩy được một chút, liền vội vàng đóng sập cửa lại.

Lần này, Thịnh Tiểu Dương tắm lâu vô cùng, Chương Tự có đếm, cậu đã vào trong đó tròn bốn mươi lăm phút.

Khi bước ra, cậu vẫn im lặng cúi đầu. Làn da trên cổ như bị hơi nước nhuộm thêm một lớp hồng trắng, mạch máu nhỏ len lỏi như những dòng sông trong ánh chiều tà.

Nhà trọ cũ kỹ, điều kiện chẳng tốt, nhưng khoảnh khắc ấy, bầu không khí lại ngọt ngào lạ thường.

Điều hòa chỉnh ở mức 24 độ, ẩm thấp khó chịu, nhưng không còn cách nào khác. Chương Tự chỉ nằm nửa giường, nửa còn lại gọn gàng chờ Thịnh Tiểu Dương lên nằm.

Cậu không thể nằm dưới đất với Thịt Kho được. Dặn lòng phải thản nhiên, nhưng con tim cứ dậy sóng, tình yêu thầm kín, vụng dại của cậu đã bị Chương Tự vô tình nắn thành muôn hình vạn trạng, chực chờ phá kén mà ra. Chính cảm giác mâu thuẫn ấy khiến cậu chẳng biết phải làm sao cho vừa.

Thịnh Tiểu Dương vốn chẳng tự tin vào bản thân. Cậu leo lên giường, chui vào chăn, suốt quá trình ấy cậu chỉ quay lưng lại, để lại cho Chương Tự cái gáy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Trên đảo, trời sáng sớm hơn những nơi khác, tiếng chim hót rộn rã, vui tươi hơn chốn thành thị.

Thịnh Tiểu Dương mở mắt, cậu không dám động đậy, bởi hơi thở nóng rực từ phía sau thổi đến quá gần. Điều hòa cũng vô dụng, gáy cậu lấm tấm mồ hôi mỏng. Mãi đến lúc sau, Chương Tự mới chịu buông tha cho cậu, không còn treo tim cậu lơ lửng trên không nữa.

Lợi dụng lúc anh đi rửa mặt, Thịnh Tiểu Dương lập tức bật dậy, tiếng động hơi lớn. Chương Tự khoanh tay, lười biếng dựa bên cửa kính, đợi bên ngoài lắng xuống rồi mới thong thả bước ra. Anh giả vờ giỏi đến mức thượng thừa, vừa thấy cậu là lập tức làm ra vẻ ngạc nhiên, rồi bình thản hỏi: "Em dậy rồi à?"

Cậu gật đầu, ý bảo đã dậy rồi.

Anh lại hỏi: "Ngủ ngon không?"

Cậu tiếp tục gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!