Chương 45: "Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận."

Đối với những kẻ ngày ngày lăn lộn mưu sinh nơi thành thị, nơi này chẳng khác gì chốn đào nguyên* mơ ước. Nhưng đào nguyên lại quá xa xôi, chỉ riêng đường đi thôi cũng đủ khiến người ta rã rời.

*Chốn Đào Nguyên là một điển tích văn học, bắt nguồn từ câu chuyện "Đào hoa nguyên ký" của Đào Uyên Minh, chỉ một thiên cảnh hay nơi tiên giới với phong cảnh hữu tình, thanh bình, tách biệt hẳn với cuộc sống bên ngoài, nơi mọi người có thể tìm thấy sự yên bình, vắng vẻ.

Tàu cao tốc, xe khách, rồi cuối cùng còn phải ngồi thêm ba tiếng tàu thủy. Tính sơ sơ thì chỉ riêng quãng đường đi và về đã mất trọn hai ngày.

Thịnh Tiểu Dương xin nghỉ một tuần, vừa khéo tiệm mì cũng đóng cửa tạm để tu sửa, Tô Diểu Diểu thuê thợ đến sửa mái nhà. Tiền lương vẫn trả đủ, coi như cho nhân viên nghỉ phép năm.

Tưởng Gia Tuệ như miếng cao dán dính chặt không buông, miệng lưỡi hoa mỹ, vin cớ rằng Chương Tú Mai không yên lòng, chuyện dời mộ nhất định phải có người trong nhà đứng ra bàn bạc mới chắc dạ.

Tưởng Gia Tuệ nhún vai, tỏ vẻ không sao cả: "Đào Dã cắn đấy."

Thịnh Tiểu Dương khá dễ tiếp nhận sự việc, lại còn nhạy bén chỉ ra điểm mấu chốt:

- Anh chọc tức Đào Dã rồi à?

Tưởng Gia Tuệ bực bội gãi đầu: "Sao không thể là anh ấy chọc tức tôi chứ?"

Thịnh Tiểu Dương thật thà nói:

- Tính tình của Đào Dã khá tốt mà.

Tưởng Gia Tuệ khịt mũi khinh khỉnh: "Ừ, chỉ có tôi là xấu tính."

Tưởng Gia Tuệ im thin thít, chắp tay coi như đã hiểu.

Anh ta dặn Thịnh Tiểu Dương: "Nếu Đào Dã tìm cậu, cậu cứ bảo không gặp tôi."

- ......

Thịnh Tiểu Dương vốn chẳng muốn vướng vào chuyện này, nhưng nhìn cái bộ dạng ngoài miệng cứng ngắc mà trong mắt lại thấp thoáng sự chờ mong của Tưởng Gia Tuệ, nghĩ đến bản thân, cậu không nỡ từ chối, đành gật đầu đồng ý.

Thịnh Tiểu Dương ấp úng:

- Em thấy anh ấy có hơi buồn.

Trẻ con vốn dễ mềm lòng mà.

Thế nhưng suốt cả chuyến đi, Đào Dã chẳng hề tìm tới hỏi tung tích của Tưởng Gia Tuệ.

Lên đến thành phố rồi mua vé tàu ra đảo Ngư, không may hôm ấy gió lớn, toàn bộ tàu đều ngưng hoạt động. Chương Tự hỏi khi nào chạy lại, người bán vé bảo không rõ, phải chờ xem thời tiết thế nào, có thể chiều gió dịu sẽ mở vài chuyến.

Họ ngồi đợi trong sảnh chờ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Từ lúc xuất phát đến giờ, Chương Tự gần như chẳng nói mấy câu, tâm trạng anh nặng nề. Tưởng Gia Tuệ cố pha trò nhưng cũng bị anh ngó lơ, chỉ thỉnh thoảng anh mới cười với Thịnh Tiểu Dương.

Thịnh Tiểu Dương lo lắng hỏi:

- Anh có mệt lắm không?

Chương Tự đã lâu không chợp mắt. Từ khi biết sẽ về đảo Ngư, anh cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ, trời mưa như trút nước, anh tự tay mở cửa ra, theo sau là người ba đầy giận dữ, rồi thân hình ấy đổ sụp xuống, tấm lưng gãy vụn.

Ngọn núi ấy chết rồi, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Thật ra anh mệt lắm, nên thành thật ừ một tiếng.

Nhưng Thịnh Tiểu Dương không nghe được, anh giơ tay làm ngôn ngữ ký hiệu, giả bộ bông đùa:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!