Dưới ánh nắng chói chang, Thịnh Tiểu Dương đứng im như tượng, đôi mắt sắc bén như mèo. Dường như cậu đang tò mò quan sát, nhưng khóe môi lại cong lên tạo thành một đường cong lạnh lẽo, cứng nhắc, đôi mắt từ hờ hững dần biến thành hung dữ.
Thịnh Tiểu Dương kéo Thịt Kho ra sau lưng rồi cúi xuống nhặt một thanh sắt bên cạnh thùng rác.
Thịt Kho vừa nhe răng gầm gừ bất chợt sững lại, rồi nó nhanh chóng trở về dáng vẻ nhát gan thường thấy. Nó rúc sát vào chân Thịnh Tiểu Dương, vừa cọ cọ vừa "ư ử".
Thịnh Tiểu Dương: ...
Bóng ma tản đi, bầu không khí nơi này bỗng trong lành trở lại, nguy hiểm dường như đã tan biến.
Thịnh Tiểu Dương chán chường mím môi, cậu ném thanh sắt sang một bên, phủi bụi trong lòng bàn tay rồi lại đứng im thêm vài phút.
Mùi hôi quanh thùng rác nồng nặc khó chịu, Thịt Kho chịu không nổi, nó cắn lấy ống quần kéo cậu đi. Thịnh Tiểu Dương khụy gối, nhấc bổng Thịt Kho lên lắc qua lắc lại, chỉ thẳng vào mũi nó cảnh cáo:
- Không được mách với ba, nếu không nhóc đừng hòng có đồ khô ăn.
Chú chó lập tức hiểu ý.
Nó sủa: "Gâu!"
Trên đường về, Thịnh Tiểu Dương tình cờ gặp Tưởng Gia Tuệ.
Tưởng Gia Tuệ hồ hởi chào: "Hi!"
Thịnh Tiểu Dương đoán anh ta giỏi ngôn ngữ ký hiệu như vậy 80% là nhờ Đào Dã. Đã lâu rồi cậu không gặp Đào Dã, nên thuận miệng hỏi:
- Gần đây Đào Dã thế nào?
Tưởng Gia Tuệ mặt không đổi sắc, hờ hững ngáp một cái: "Cũng thế thôi, kiếm một trăm tiêu hai trăm, túng thiếu lắm."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, hỏi:
- Tiêu cho ai vậy?
Vừa dứt lời thì cậu mới nhận ra câu hỏi này quá đường đột, vội gật đầu xin lỗi.
Tưởng Gia Tuệ chẳng để ý, nửa thật nửa đùa cười đáp: "Tiêu cho tôi chứ ai."
Thịnh Tiểu Dương: ...
"Đi thôi." Tưởng Gia Tuệ không bao giờ vô duyên vô cớ xuất hiện như vậy, anh ta vừa vươn vai vừa bước lên trước: "Tôi định đi mượn tiền anh họ."
Thịnh Tiểu Dương im lặng đi theo anh ta.
Tưởng Gia Tuệ đúng là khó trị, đi được nửa đường lại lóe ra ý xấu, bỗng dừng chân quay đầu hỏi: "Bây giờ tiền của Chương Tự là anh ấy quản hay cậu quản vậy? Thật ra anh ấy giàu lắm đấy."
Thịnh Tiểu Dương ngớ người:
- ??
Tưởng Gia Tuệ phá lên cười sảng khoái: "Đùa thôi, tôi không có ý gì đâu, đi nào."
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Chương Tú Mai cũng xuất hiện, tất nhiên cũng chẳng phải tự nhiên xuất hiện được. Ban đầu Chương Tự còn thấy nhức đầu, tưởng bác gái lại đến thúc chuyện xem mắt, nào ngờ trò chuyện được nửa ngày mà bà chẳng hề nhắc đến, hóa ra không phải chuyện đó. Trong lòng anh thầm thở phào. Đúng lúc Thịnh Tiểu Dương trở về, còn dẫn theo cả Tưởng Gia Tuệ.
Người đã đến đủ.
"À à, Diểu Diểu có kể cho bác." Chương Tú Mai mỉm cười thân thiện: "Đã làm việc quen chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!