Chương 43: "Tôi có thể đỡ lấy em."

"Đem một người sống sờ sờ về nhà khác hẳn với chuyện nhặt chó mèo ngoài đường về." Giọng Tưởng Gia Tuệ không lớn, bình thản mà ôn hòa, anh ta chậm rãi nói: "Tiếp xúc với nhau cũng một khoảng thời gian rồi, tôi nghĩ cậu cũng đã hiểu rõ Chương Tự. Ý định và động cơ của anh ấy, cậu đừng tự mình thêm mắm dặm muối mà đoán già đoán non."

Thịnh Tiểu Dương đáp:

- Tôi không có đoán.

"Tiểu Dương, tôi có thể nhìn ra được..." Tưởng Gia Tuệ thở dài, nói nốt những lời còn dang dở: "Cậu nên cho mình một cơ hội, cũng cho anh ấy một cơ hội để giải thích."

Người ngoài thường sáng suốt hơn. Tuy chuyện tình cảm của Tưởng Gia Tuệ đang rối như tơ vò, nhưng anh ta lại có thiên bẩm khác thường, biết nhìn thấu bản chất sau lớp hỗn loạn, dường như mang trong mình một thứ thần tính bẩm sinh.

Nói chung thì Thịnh Tiểu Dương cũng đã nghe lọt tai.

Đêm khuya, cậu mất ngủ. Trằn trọc mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng mở khóa điện thoại, lướt khung trò chuyện, cuộc đối thoại với Chương Tự đã dừng lại từ chín giờ rưỡi tối hôm qua.

Cậu bứt rứt gãi đầu, phát hiện tóc đã mọc dài thêm. Cậu vò mạnh hai cái, bực mình đến phát ghét.

Trời đêm nay không sáng, chẳng thấy nổi một ngôi sao. Cậu đứng dậy định mở cửa sổ cho thoáng khí, ai ngờ khung cửa đã bị đóng chặt.

Thịt Kho vốn đã ngủ, nghe thấy tiếng động, đôi tai nó vểnh lên, trợn mắt nhìn trừng trừng như gặp phải quân địch, sau đó lập tức sủa dữ dội. Công việc hôm nay của Thịt Kho đúng là hơi quá sức rồi.

Thịnh Tiểu Dương đang loay hoay với khung cửa sổ nên chẳng để ý tiếng sủa, đến khi mắt cá chân có cảm giác nhột nhột cậu mới cúi đầu nhìn, thì ra Thịt Kho đã nhảy lên giường cắn gấu quần cậu.

Cậu lập tức hiểu ra ý đồ của Thịt Kho. Vừa muốn vẫy tay trấn an, bảo mình không có ý định nhảy lầu, thì eo bỗng bị siết chặt, một luồng khí nóng ran từ xương cụt lan thẳng l*n đ*nh đầu.

Như pháo hoa nổ tung, từng tế bào xòe nở lách tách.

Cậu như được nhấc bổng lên mây, chân giẫm lên lớp bông mềm mại, lơ lửng xoay một vòng, đờ đẫn đối diện với ánh mắt của Chương Tự.

— ??

Thịnh Tiểu Dương choáng váng, vội vàng giải thích:

— Em không có nhảy lầu!

Có quỷ mới biết khi còn cách nhà một quãng xa mà nghe tiếng Thịt Kho sủa thất thanh như vậy, anh đã kinh hồn bạt vía đến mức nào.

Quả nhiên, con người sống trên thế gian này luôn bị chứng PTSD* làm ám ảnh.

*PTSD là viết tắt của Post

-Traumatic Stress Disorder – Rối loạn căng thẳng sau sang chấn: Đây là một dạng rối loạn tâm lý xuất hiện sau khi một người trải qua hoặc chứng kiến sự kiện gây sang chấn nặng nề (tai nạn, thiên tai, chiến tranh, bạo lực, mất mát...).

Anh ôm Thịt Kho rồi v**t v* lông nó, còn cậu thì ngoan ngoãn dõi theo bóng dáng Chương Tự đang sắp xếp hành lý. Quần áo đã giặc xong vẫn chưa cất vào tủ, nửa thùng sách được xếp gọn lên giá.

Giá sách nhà Chương Tự rất hấp dẫn, nào là văn học Đông Tây, luận văn học thuật, giáo trình chuyên ngành, còn lại toàn sách ngoại ngữ mà Tiểu Dương chẳng hiểu nổi chữ nào.

Dễ thấy nhất là dãy sách hướng dẫn ngôn ngữ ký hiệu, từ sơ cấp đến nâng cao, đủ loại chẳng thiếu gì. Cậu nhìn một lát rồi vờ như không thấy, lặng lẽ nhìn sang chỗ khác.

Món mực nướng mua cho cậu được đặt trên bàn, nhưng Chương Tự đang bận rộn việc của mình, chẳng có ý định đưa cho cậu ăn.

Thịnh Tiểu Dương giống như cậu học sinh trong lớp muốn phát biểu vậy, cậu ngoan ngoãn giơ tay lên.

— Anh ơi.

Cậu tung chiêu đánh úp chí mạng, Chương Tự liên tiếp bại trận.

— Anh không nói hôm nay sẽ về.

— Em cũng đâu có hỏi tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!