Chương 42: "Anh ta chính là tên đồng tính!"

Thịnh Tiểu Dương đã gặp không ít người, nhưng người vô cớ trút giận lên người khác thế này thì đây là lần đầu.

Cậu quan sát người trước mặt, dáng người gầy gò, làn da tái nhợt, quầng thâm hằn rõ dưới mắt, mái tóc buộc vội thành đuôi ngựa vừa lỏng vừa rối, trông hệt như sức lực đã cạn kiệt.

Thịnh Tiểu Dương chắc chắn cậu chưa từng gặp cô gái này.

Ánh mắt cô gái u ám, dán chặt lên người cậu như đã ôm hận từ hàng nghìn năm trước vậy. Trước áp lực ấy, bất cứ ai cũng phải rùng mình, nhưng Thịnh Tiểu Dương thì không. Cậu bình thản đáp lại bằng một ánh nhìn thẳng thắn, khí thế còn dày hơn cô ta.

Cuối cùng, có lẽ thấy chẳng thú vị nên cô gái uể oải dời mắt đi, lau bụi trên tấm ảnh rồi kẹp trở lại giữa những trang sách.

Nhưng đó không phải là cuốn sách, nó chỉ là tập bìa cứng màu xanh đã sờn, mép giấy nhăn nhúm, gáy bị bung ra vì lật giở quá nhiều lần, phải dùng kẹp cố định lại. Đó là một cuốn sổ tay. Thịnh Tiểu Dương nhìn một cái là nhận ra ngay, bởi cậu có rất nhiều, nhưng không dùng để viết nhật ký, mà là phương tiện đối thoại của riêng cậu.

Tim cậu chợt nhói lên, mày cũng hơi chau lại.

Cô gái cúi đầu, ủ rũ quay đi, chẳng nói một lời.

Đầu bếp Tống từ trong bếp bước ra, trên tay còn cầm cái muôi, vung vung mấy cái rồi hỏi: "Ai thế? Người quen của cháu à?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu:

- Không, chưa từng gặp.

"Cô ta gọi hai bát mì." Đầu bếp Tống chỉ về cái bàn sát bức tường phía tây, giọng tức tối: "Một bát thì ăn sạch, một bát thì chẳng hề động đũa. Làm trò gì vậy chứ? Phí phạm lương thực, đúng là có bệnh!"

Nơi ấy ngoài Chương Tự ra, bình thường chẳng ai ngồi ở đó.

Thịnh Tiểu Dương thoáng trầm ngâm.

Chương Tự không hề biết chuyện này. Anh đang đi công tác, dự một sự kiện khá sang trọng, điện thoại bật chế độ máy bay, đến tận nửa đêm mới mở lên. Mỗi lần như vậy, anh đều chủ động nhắn tin Thịnh Tiểu Dương, chẳng hạn như: [Hôm nay em ổn chứ?]

Vốn là người ngủ sớm dậy sớm, nay Thịnh Tiểu Dương lại sống theo nhịp sinh hoạt của anh, chỉ khi nhận được tin nhắn cậu mới yên lòng.

Như một lời thì thầm chúc ngủ ngon.

Cậu viết: [Hôm nay trong quán có một vị khách lạ.]

Ngón tay cậu treo lơ lửng trên nút gửi nhưng mãi chẳng bấm gửi đi. Lòng đầy bất an, mí mắt giật liên tục. Cuối cùng, cậu xóa đi, chỉ gửi vỏn vẹn hai chữ: [Dạ ổn.]

Rồi hỏi lại: [Còn anh?]

[Ban tổ chức còn tặng một thùng đặc sản địa phương, trong đó có mực nướng rất ngon. Tôi sẽ mua thêm một ít nữa, tất cả đều cho em ăn.]

Thịnh Tiểu Dương ôm điện thoại lăn lộn trên giường, cậu vui đến quên trời quên đất.

[Dạ.]

Thịnh Tiểu Dương vẫn chỉ: [Dạ.]

Rồi anh nhận được một đoạn tin nhắn thoại trống rỗng, đến cuối mới vang lên một chữ "a" ngắn gọn. Nghe như niềm vui bất ngờ.

Sau đó, Thịnh Tiểu Dương bắt đầu kể tỉ mỉ chuyện từ lúc sáng đi làm khóa cửa thế nào, đến khi chiều về nhà thì bước chân nào vào trước, thậm chí còn kể cậu chơi với Thịt Kho ra sao.

"Thịt Kho rất nhớ anh."

Trái tim Chương Tự bỗng run lên.

Thịnh Tiểu Dương lại gửi: [Anh, chúc anh ngủ ngon.]

Trăng sáng lấp lánh chẳng nỡ rời đi, nên khi bình minh lên, nó đành ôm cả sao trời khuất vào ánh sáng. Đó là sự lãng mạn chỉ thuộc về buổi đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!