Ông Chu quan sát Chương Tự, ông chẳng để ý đến phản ứng của Thịnh Tiểu Dương. Kiểu người như ông, bất kể đối diện với ai ông cũng đều phô khí thế dữ dằn của mình ra trước, coi như lớp vỏ tự vệ: "Tôi là bạn của thằng bé."
Đầu bếp Tống chẳng nhận ra bầu không khí khác lạ, ông cười hề hề hỏi: "Hai người chênh lệch tuổi tác nhiều như thế, sao lại thành bạn được? Không sợ có khoảng cách thế hệ à?"
Ông Chu hừ mũi: "Bạn vong niên* thì sao nào!"
*bạn chênh lệch về tuổi tác, nhưng thân thiết, đồng cảm với nhau như bạn bè cùng trang lứa.
Từ đầu đến cuối, Chương Tự vẫn không hề lên tiếng. Thịnh Tiểu Dương hơi chột dạ liếc mắt sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Chương Tự. Anh vẫn ung dung, bình tĩnh, trong đó dường như có chút dò xét, lại như đang thử thăm dò.
Cơn cảm của Thịnh Tiểu Dương lập tức nặng thêm, mắt càng thêm choáng váng.
"Tiểu Dương?" Ông Chu lo lắng, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
- Cháu sao vậy?
Đầu bếp Tống kêu lên một tiếng: "Ui cha, còn không nhìn ra sao, bệnh rồi!"
Ông vừa định tiến lên đỡ thì Chương Tự đã đứng ngay trước mặt.
Người Thịnh Tiểu Dương nóng rực. Chương Tự cũng làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Em chưa uống thuốc cử trưa, uống xong rồi ngủ một giấc sẽ dễ chịu hơn. Em bị sốt rồi.
Thịnh Tiểu Dương xua tay, nói vẫn ổn. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Chương Tự, cũng không thể phớt lờ ông Chu, bèn hỏi:
- Chú Chu, chú định ở lại bao lâu?
Ánh mắt ông Chu vẫn dán chặt vào gương mặt Chương Tự, ông suy tư một chút rồi lại đánh giá Thịnh Tiểu Dương, hoàn toàn không thấy cậu vừa hỏi gì.
- Hả?
- Cháu hỏi là chú định ở lại bao lâu?
Ông Chu bật cười: "Tối nay đi ngay."
Thịnh Tiểu Dương khẽ nhíu mày.
Ông Chu tỏ ra thong thả, chẳng rõ là đang nói đùa với ai: "Chú và cháu có thể cùng nhau ôn lại chuyện cũ không?"
Nghe như đang trêu Chương Tự vậy.
Thịnh Tiểu Dương đưa mắt tiễn Chương Tự quay về phòng làm việc, cậu dõi theo đến tận khi anh vào phòng, sống mũi thoáng cay nồng. Trên người cậu có quá nhiều thương tích, vết này chồng lên vết khác, những vết thương ấy vẫn chưa lành, mỗi lần mở ra đều mưng mủ, khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Cậu chưa từng chối bỏ quá khứ, dù là ở trại cai nghiện hay trong tù. Không thể nói là thản nhiên như chẳng có gì, nhưng chí ít cũng dám đối diện với chúng. Chỉ có điều, cậu không cách nào kiểm soát ánh mắt dèm pha của người ngoài. Vừa mới gần Chương Tự một chút mà cậu đã ngỡ mình thật sự là một người bình thường sống trong cảnh cơm nước đạm bạc. Món quà trời ban ấy, dường như đã tan biến trong thoáng chốc.
Ông Chu thấy tiệm mì ngột ngạt nên kéo Thịnh Tiểu Dương ra ngoài dạo.
Thịnh Tiểu Dương hỏi:
- Chú ăn gì chưa?
"Chưa, chú vừa xuống xe, nghe bảo quanh đây nhiều đồ ăn ngon nên tìm tới. Cháu đãi chứ?"
Đương nhiên là Thịnh Tiểu Dương sẽ mời rồi, hơn nữa cậu còn tự nấu.
Ông Chu phải bắt kịp chuyến tàu cao tốc lúc sáu giờ chiều, thời gian gấp gáp nên Thịnh Tiểu Dương rút gọn quy trình, cậu xào một bát mì, đóng gói lại, quét mã thanh toán. Đầu bếp Tống xem trọn quá trình, nhe răng giả vờ đau, bảo Thịnh Tiểu Dương đã nghèo còn chơi sang.
Ông Chu nghe xong thì cười khoái chí, lập tức bắt tay với đầu bếp Tống: "Chuẩn! Thằng bé vốn thế, trước kia tôi cũng mắng thằng bé y vậy. Tốt thật!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!