Đúng giờ tan làm, Thịnh Tiểu Dương thong thả đi bộ về nhà. Lúc đi ngang qua cây cầu đá, cậu nghiêng người nhìn xuống làn nước xanh biếc lăn tăn gợn sóng. Gió chiều dần se lạnh, thêm ít hôm nữa thôi, tiếng ve cũng sẽ biến mất. Thịnh Tiểu Dương không nghe được thiên nhiên, nhưng cậu có thể nhìn thấy thiên nhiên. Chương Tự nói đúng, con người sống trên đời phải học cách tìm những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống để làm bản thân vui.
Như bây giờ ngẩng đầu lên là lập tức bắt gặp ánh trăng sáng trong, thuần khiết.
Thịnh Tiểu Dương rất thích nó, cậu đứng thêm một lúc mới chịu quay về.
Cửa "Nhất Gian Lưu Thủy" đóng chặt, thật kỳ lạ.
Ngủ rồi sao? Cậu thầm nghĩ. Nhưng giờ đâu phải là giờ ngủ của Chương Tự.
Chẳng lẽ anh chưa về? Thịnh Tiểu Dương kẹp chặt chìa khóa trong tay, con người làm bằng gỗ treo lủng lẳng khẽ đong đưa. Cậu thất thần đẩy cửa bước vào, không kịp phản ứng với căn phòng chỉ có đèn để bàn làm ánh sáng. Thịt Kho lon ton chạy ra, Thịnh Tiểu Dương cúi đầu nhìn nó.
Nó dụi vào cậu mấy cái rồi quay lại, đuôi ve vẩy, lưỡi thè ra, vui vẻ hướng về phía trước.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng theo bản năng ngẩng đầu nhìn theo Thịt Kho.
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, cậu nhìn đến ngẩn người. Thân thể mà đôi khi cậu chỉ dám lén phác họa trong trí tưởng, giờ không hề báo trước mà đập thẳng vào mắt cậu. Từng tế bào não sôi trào, ùng ục như sủi bọt.
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương chẳng cách nào rời khỏi cơ thể anh, đôi mắt ấy trượt từ yết hầu đến tận bụng. Những khao khát thầm kín bị cậu che giấu bao lâu nay đã bị phơi bày không sót thứ gì.
Trên người Chương Tự chẳng có chút mỡ thừa nào, bộ xương cân đối kết hợp cùng lớp cơ bắp mảnh mai, gọn gàng. Đường nhân ngư* như hai lối nhỏ khúc khuỷu, dẫn về nơi chẳng thể gọi tên.
*Nhân ngư tuyến hay còn được gọi là đường nhân ngư, là chỉ phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hình chữ V
Trăng cao vời vợi, nhưng ánh sáng kia dường như lại gần ngay trước mặt.
Gió đêm luồn qua khung cửa, thổi tung mấy trang sách, làm ánh đèn chao đảo, cái bóng của Chương Tự cũng lay động theo.
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu, tâm trí mơ màng dần được kéo trở về.
Sao thế này? Trong đầu cậu toàn những suy nghĩ rối tung, gò má lành lạnh, nhưng khi đưa tay chạm vào, đầu ngón tay lập tức bị hơi nóng bỏng rát từ má truyền sang.
Thịnh Tiểu Dương bừng tỉnh, đôi mắt mở to đến khó tin, cuối cùng cậu chạm phải ánh nhìn điềm tĩnh, trầm ổn của Chương Tự.
Nếu giờ có thể nói được, có khi cậu sẽ lắp bắp, giọng điệu kỳ lạ, lộ hết vẻ chột dạ.
Anh gạt Thịt Kho sang một bên, rồi làm như chẳng có chuyện gì mà gọi: "Tiểu Dương."
Cậu như được một làn hơi nước ẩm ướt bao phủ khiến cổ họng nghẹn lại, tim đập nhanh. Đôi mắt tròn xoe lảng tránh ánh nhìn của anh, lúc thì nhìn bóng đèn, lúc lại ngước lên nhìn trần nhà, trông vô cùng căng thẳng, cuối cùng, ánh mắt cậu rơi xuống cái đuôi ve vẩy của Thịt Kho.
Tóm lại là cậu chẳng dám nhìn Chương Tự.
Cái dáng vẻ đó đủ khiến Chương Tự buồn cười, suýt nữa là muốn đưa tay nắm cằm cậu, ép cậu quay mặt lại. Nhưng suy đi nghĩ lại, hành động ấy quá thô lỗ nên anh đành nhịn xuống.
Anh hít một hơi thật sâu rồi rút cây bút ra viết vài chữ, ung dung đưa cho Thịnh Tiểu Dương.
[Dữ liệu trong điện thoại em được khôi phục lại rồi.]
Trong đầu Thịnh Tiểu Dương như có tiếng sấm nổ rền vang, cậu vội ném bay đi sự xấu hổ chưa kịp dâng trào mà nhíu mày nhìn anh, đầu óc rối tung, cố gặn ra được một chữ:
– Hả?
Thịnh Tiểu Dương nghiêm nghị giữ mắt ngay ngắn, làm ra vẻ "phi lễ chớ nhìn".
Thịnh Tiểu Dương đón lấy, ngón tay miết chặt lớp vỏ kim loại, hơi căng thẳng hỏi:
– Anh đi lấy sao?
Thịnh Tiểu Dương thở phào, cậu nắm USB trong lòng bàn tay rồi giấu ra sau lưng, cậu run run, không muốn để anh phát hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!