Lại một năm nữa trôi qua, mùa xuân ở phương Nam đến muộn, Thịnh Tiểu Dương đã chịu rét quá lâu rồi.
Vì không mua nổi áo bông giữ ấm nên cậu vốn không ưa mùa đông. Còn một lý do khác nữa chính là mùa đông nơi đây mưa dầm liên miên, Chương Tự lại thích rúc mình trong đống gỗ, chẳng chịu ra khỏi nhà, anh cứ như nhành non cuối xuân, mãi mới chịu nhú ra, cứ ru rú trong xó mãi.
Thịnh Tiểu Dương thường lén nhìn anh, mà mỗi lần nhìn chỉ nhìn được một chút.
"Chờ thêm một lúc nữa là vào mùa mưa rồi, cậu cứ giữ khư khư mấy tấm gỗ này như báu vật cũng vô ích, chắc chắn sẽ mốc hết cho xem!"
Thịnh Tiểu Dương lại ôm thêm vài tấm gỗ về, cậu bị người bạn nhặt ve chai cùng mình càm ràm.
Người bạn đó có ba mí mắt, mắt to đến lạ. Lúc mới quen, Thịnh Tiểu Dương hỏi cô tên gì, cô nói ai cũng gọi cô là "Mắt To".
Mắt To lạch bạch nói: "Lại đi nữa hả? Cậu cứ đi hoài, người ta có biết cậu là ai đâu. Cẩn thận bị nhầm là trộm nữa bây giờ!"
Cô vừa nói vừa túm mặt Thịnh Tiểu Dương, nhìn thẳng vào mắt cậu.
Thịnh Tiểu Dương nghĩ: Mình từng làm trộm trước mặt anh ấy rồi, mà còn rất thành thạo nữa kìa.
— Mình không trộm, là anh ấy vứt đi, mình chỉ nhặt thôi mà!
Cậu đẩy Mắt To ra, làm ngôn ngữ ký hiệu:
— Nam nữ thụ thụ bất tương thân.
Đây là câu nói mà sau khi quen Mắt To, Thịnh Tiểu Dương đã học được và dùng rất thành thạo.
Mắt To trông không giống con gái, ít nhất là về ngoại hình, cô tóc ngắn, quấn nịt ngực, trông như một cậu thiếu niên chưa dậy thì. Ăn uống thì dầu mỡ dính đầy miệng, không chịu rửa mà lau vào ống tay áo rách nát, thế là xong. Ngoài Thịnh Tiểu Dương ra, cô chẳng ưa ai cả.
Thịnh Tiểu Dương cứ nghĩ cô là con trai suốt hai tháng trời. Mấy bãi rác quanh khu Giang Bình, chỗ nào nhiều rác đều là Mắt To chỉ cho cậu.
Sau này, có một lần Mắt To giành chai nhựa với nhóm nhặt ve chai khác, bị tụi kia tức giận vây đánh, kéo áo cô ra, lúc ấy Thịnh Tiểu Dương mới biết cô là con gái.
Cậu đã giúp cô.
Đánh nhau là sở trường của Thịnh Tiểu Dương, cậu đánh rất ác, mười trận thắng chín. Mắt To cứ nhất quyết nhào vào đánh cùng, làm áo rách cả ra, lộ cả da thịt.
Mắt To chẳng xem mình là con gái, nhưng bản chất cô vẫn là một cô gái.
Phi lễ chớ nhìn.
Thịnh Tiểu Dương đành nhắm mắt lại.
Không nhìn! Không được nhìn!
Vừa điếc vừa câm, giờ lại thêm mù, cậu suýt bị đánh chết.
Cuối cùng Thịnh Tiểu Dương nói với Mắt To:
— Mình đánh nhau, cậu đứng cạnh cổ vũ là được, có được không?
Đây là câu Mắt To tự lật sách dạy ngôn ngữ ký hiệu, tự dịch lấy rồi đọc cho cậu nghe.
"Được!" Cô đáp.
Mắt To có lúc hơi ngốc, nhưng lại có trái tim nhạy cảm của con gái. Cô là người đầu tiên và cũng là người duy nhất cho đến hiện tại biết Thịnh Tiểu Dương thích Chương Tự.
Cho nên... thật ra, đây là một bí mật.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!