Thịnh Tiểu Dương chưa từng đi đôi giày nào có đế đàn hồi đến vậy, bước chân bỗng nhẹ bẫng. Cậu lén tìm tên thương hiệu nhưng không thấy.
Thịnh Tiểu Dương ngượng ngùng, trong lòng bứt rứt, cuối cùng vẫn hỏi:
- Đắt lắm phải không ạ?
"Một nửa giảm giá, một nửa khuyến mãi, càng mua nhiều càng rẻ." Chương Tự cười cười bất lực nói: "Nói vậy em tin không?"
-...
Thịnh Tiểu Dương tin thật. Cùng lắm thì đến đây thôi, cậu vốn chẳng bỏ tiền ra, khoan hãy bàn đến chuyện khách sáo hay không, cậu chỉ sợ làm Chương Tự thất vọng. Cậu một bên âm thầm thích anh, một bên lại tự ý thức rất rõ ràng rằng dẫu ôm trong lòng tâm tư không thể nói ra nhưng cũng không thể tỏ ra gượng gạo khó chịu, như vậy chỉ khiến người khác chán ghét.
Vì thế cậu thản nhiên nhận lấy.
- Cảm ơn anh.
Thịnh Tiểu Dương nói.
Thịnh Tiểu Dương muốn nhân cơ hội này đáp lễ, không khiến bầu không khí trở nên gượng gạo, thế là cậu định tặng Chương Tự cặp kính. Nhưng tay vừa nhấc lên, lời chưa kịp nói hết thì màn hình điện thoại của Chương Tự sáng lên, thông báo có cuộc gọi đến.....
Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ thu tay về.
Sự mong chờ mơ hồ trong mắt Chương Tự bị cắt ngang, anh nhíu mày bắt máy, giọng nhạt nhẽo: "A lô."
"Đụ má." Đầu dây kia bật cười chửi một tiếng: "Thái độ của cậu là sao đây hả?"
Anh thuận theo mà cười cười xin lỗi: "Ngại quá, cậu tìm tôi có việc gì?"
Lâm Hằng quá rõ bụng dạ nước đục nước trong của Chương Tự, anh ta cũng là một trong số ít người biết bí mật của Chương Tự, nên giễu cợt nói: "Dữ liệu trong điện thoại bạn cậu tôi khôi phục xong rồi, bảo cậu ấy đến lấy nhé. Hay là cậu tự đến?"
Anh ta cố ý kéo dài giọng, nhấn mạnh hai chữ "bạn cậu", giọng điệu rặt mùi cà khịa.
"Chậc—"
"Còn gì nữa không?"
Đầu dây bên kia nói không gì, như sợ bị trả đũa, liền cúp máy ngay.
Khí thế ban đầu của Thịnh Tiểu Dương tan biến, cổ họng như nghẹn lại, cậu lấp lửng đáp:
- Không... không có gì.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hai ngày nay Chương Tự bận tối mặt tối mũi, chẳng có thời gian rảnh. Giữa chừng Lâm Hằng gọi tới, hỏi bao giờ qua lấy đồ. Anh lại chẳng vội, cũng không nói gì với Thịnh Tiểu Dương, cuối cùng cũng hẹn được giờ lấy đồ.
Chiều nay anh sẽ qua.
Tay nghề nấu nướng của Thịnh Tiểu Dương ngày càng tiến bộ. Ngoài mấy món gia đình quen thuộc như trứng xào cà chua hay khoai tây xào sợi, cậu đã học thêm vài món cầu kỳ hơn.
Đầu bếp Tống còn vui mừng hơn cả cậu, ông vừa khen vừa đùa: "Học thêm vài món nữa là Tiểu Dương nhà chúng ta có thể mở tiệm rồi đấy!"
Thịnh Tiểu Dương khiêm tốn đáp:
- Còn lâu ạ.
Dù nói vậy, nhưng giờ cậu đã không còn thấy ý nghĩ ấy xa vời nữa. Mở một quán ăn đúng là một hướng đi hay.
Trong ánh nắng sớm mai, mảnh đất ôm lấy mầm non cứ thế lớn lên. Thịnh Tiểu Dương đã tự tin hơn nhiều. Ngay cả chính bản thân cậu cũng chưa chắc nhận ra sự thay đổi âm thầm ấy, nhưng Chương Tự thì biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!