Thịnh Tiểu Dương ngượng ngùng muốn rời đi, nhưng cậu lại rất ưng cặp kính đó, nên quay đầu nhìn một cái đầy lưu luyến.
Nhân viên bán hàng là một cô gái trẻ, thái độ vẫn như ban nãy, chẳng hề tỏ ý coi thường, còn tươi cười nói: "Lần sau anh có thể ghé lại."
Thịnh Tiểu Dương nghĩ nghĩ, rồi viết: [Lần sau đến... nó còn ở đây không?]
Chẳng lẽ ở đây buôn bán không tốt sao?
Cô nhân viên gãi mặt ngượng ngùng, thật thà bảo: "Cũng chưa chắc." Nhưng ngay sau đó vẫn giữ phong thái của một nhân viên bán hàng xuất sắc: "Anh có thể xem thêm mấy mẫu khác, cửa hàng bọn tôi mẫu nào cũng đẹp hết."
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu. Bất kể là vật hay người, một khi cậu đã vừa mắt thì sẽ không thay đổi. Nhưng cũng bởi thế, bất kể là vật hay người, với Thịnh Tiểu Dương mà nói, dường như lúc nào cũng thiếu đi chút duyên phận, thiên thời, địa lợi đều chẳng đứng về phía cậu.
Cô nhân viên tiếc nuối tiễn cậu ra.
Trung tâm thương mại quá lớn, Thịnh Tiểu Dương lại không tìm được đường quay về, rõ ràng cậu chẳng đi xa đến vậy mà. Cậu vòng đi vòng lại, rốt cuộc gặp lại Tô Diểu Diểu và Mắt To.
Hai cô gái tay xách nách mang, vui vẻ hớn hở vừa đi vừa trò chuyện.
Quà tặng đã mua, nhưng Mắt To lại ngại không dám nhận, xua tay mấy lần: "Mình chỉ nói vậy thôi, cậu mua thật sao?"
Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc nói:
- Lần sau mình vẫn sẽ tặng.
Mắt To cảm động, mắt đỏ hoe, như sắp rơi nước mắt. Tô Diểu Diểu vội dỗ dành: "Mới trang điểm xong đó, khóc thì phí cả mấy trăm đấy."
Thịnh Tiểu Dương chau mày quan sát.
Trang điểm rồi sao? Thế mà cậu lại chẳng nhìn ra.
Tô Diểu Diểu ra hiệu bằng ánh mắt, tiếc rằng cậu không hiểu. Cô bất lực, khẽ vỗ vai Thịnh Tiểu Dương hỏi: "Sao cậu lại đi một mình, anh tôi đâu?"
Thịnh Tiểu Dương cũng không biết.
Cô nhân viên vẫn đứng trước cửa tiễn cậu. Tô Diểu Diểu tinh ý nhận ra điểm lạ, cô liếc một cái rồi hỏi: "Cậu đi mua đồ à?"
Thịnh Tiểu Dương không trả lời ngay, lưỡng lự một chút, rồi viết lên giấy: [Cô chủ ơi, tôi có thể tạm ứng trước hai tháng lương không?]
Tô Diểu Diểu không nghĩ nhiều, buột miệng hỏi: "Cậu làm sao thế?"
Thịnh Tiểu Dương lấp lửng: [Có việc gấp...]
Tô Diểu Diểu thoáng ngẫm nghĩ, cảm thấy kỳ lạ. Thịnh Tiểu Dương thường ngày giống như người sống mà hồn phách vơi vơi, cậu nhẫn nại chịu đựng, có tiền thì được, không có cũng chẳng sao. Vậy mà nay lại mở lời xin tiền, rõ ràng là không hợp với dáng vẻ thường ngày của cậu, chắc chắn có uẩn khúc.
Mắt To lại tràn đầy khí thế của kẻ có tiền, cô nói: "Mình có, mình cho cậu mượn."
Tô Diểu Diểu ấn tay cô xuống: "Em giữ tiền mà chữa chân đi!"
Thịnh Tiểu Dương không rõ ý cô, cậu hỏi lại: [Có được không ạ?]
Tô Diểu Diểu suy nghĩ một lát: "Hai tháng lương cũng nhiều đấy. Cậu gặp chuyện gì vậy? Có khó khăn thì cứ nói với..."
Chữ tôi vừa lên đến cổ họng là cô liền đổi giọng trơn tru: "... Với anh tôi."
Thịnh Tiểu Dương vội viết: [Đừng để anh ấy biết. Đây là việc riêng của tôi, mình tôi xoay sở là được rồi.]
Tô Diểu Diểu không phải không muốn cho cậu ứng tiền, chỉ là trong lòng luôn có một ám hiệu lạ lùng, dường như mọi việc liên quan đến Thịnh Tiểu Dương, phải để Chương Tự biết thì cô mới yên tâm.
Mắt To kéo kéo tay áo cô, gọi: "Chị..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!