Giọng của Thịnh Tiểu Dương nhẹ như gió, nhỏ bé như thể gấp đôi lại là có thể nhét vào túi du hành vũ trụ, khoác lên vai Chương Tự là đủ sức rong ruổi khắp thế giới.
Thịnh Tiểu Dương choáng váng, hai chân cậu giật giật, tay bấu chặt lấy cổ tay anh, đầu ngón tay ghim sâu vào da thịt. Chương Tự dùng bàn tay kia nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay cậu, động tác dịu dàng như đang dỗ dành.
Mùi gỗ trầm thoảng tới, lớp lông tơ dựng đứng sau gáy cậu chậm rãi xẹp xuống. Cậu lắc lắc chân, ngoan ngoãn thuận theo anh.
Thịnh Tiểu Dương định mở miệng giải thích rằng cậu không nghe, cũng không nhìn gì hết, bọn họ nói gì cậu chẳng rõ.
Nhưng tay vừa nhấc lên đã bị Chương Tự ấn xuống.
"Đào Dã là bạn trai cũ của Tưởng Gia Tuệ." Giọng điệu bình thản nhưng câu chữ lại như hòn sỏi ném xuống hồ nước tĩnh lặng, từng hạt một xuyên thủng mặt hồ, dội vào đầu Thịnh Tiểu Dương, làm dấy lên sóng dữ cuồn cuộn.
Cậu mở to mắt, không dám tin.
Thịnh Tiểu Dương há miệng chớp mắt, trong đầu nảy ra sáu dấu chấm than.
Thịnh Tiểu Dương run rẩy.
Sự dịu dàng trong ánh mắt Chương Tự thoáng tan vỡ, rồi lại nhanh chóng tụ về, tốc độ nhanh đến mức chẳng ai kịp dò xét. Anh lùi lại nửa bước, ánh đèn hành lang hắt lên gương mặt nghiêng nghiêng, rọi rõ từng đường nét sắc lạnh trên mặt anh.
Thịnh Tiểu Dương ngây ngẩn, cậu như thấy đôi môi ấy khẽ mấp máy, tựa như đang thốt lên: "Tôi biết rồi."
"Đi thôi." Chương Tự nói.
Anh bước ngang qua, vạt áo anh lướt nhẹ qua vạt áo cậu, lại trở về bộ dạng dịu dàng, hiền hòa như trước kia.
Khi khóe mắt họ giao nhau trong ánh nhìn vội vã, Thịnh Tiểu Dương hoảng loạn. Cậu cố chống cự ký ức quá khứ, nhưng sự thật rằng bản thân cậu vốn là như thế, hai điều đó không hề mâu thuẫn.
Mà những cảm xúc giằng xé ấy, vốn đã khó diễn đạt với người bình thường, huống chi Thịnh Tiểu Dương là một người câm.
Cổ tay Chương Tự bỗng căng lại, Thịnh Tiểu Dương níu lấy anh. Nơi mới vừa in hằn dấu móng tay, giờ ngón tay cậu nóng rực.
Cậu ngẩng đầu lên, bốn mắt giao nhau.
— Em biết đồng tính là gì.
Thịnh Tiểu Dương nói cậu biết.
Trên lầu, Tưởng Gia Tuệ đang đứng tựa vào cầu thang, không rõ là cười nhạo ai mà hừ nhẹ một tiếng.
————
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Mắt To chọn một trung tâm thương mại gần viện phúc lợi, đi bộ qua lại cũng tiện. Cô cứ nghĩ sẽ chỉ có mình với Thịnh Tiểu Dương, cùng lắm thêm Tô Diểu Diểu, nào ngờ Chương Tự cũng đi. Mắt To không dám hó hé, cả người mất tự nhiên hẳn.
Tô Diểu Diểu pha trò: "Có trai đẹp ở đây, tôi cũng phải tỏ ra thục nữ mới được."
Mồ hôi Mắt To chảy ròng ròng. Trong lòng thầm kêu khổ, thục nữ cái gì chứ, chị đừng nói bậy, anh đẹp trai này là của vị ngồi ghế phụ kia!
Sắp lập thu, cái nóng hừng hực cuối hè còn dữ dội hơn cả "thu hổ*". Thịnh Tiểu Dương vốn sợ nóng, giờ bị nắng thiêu đến ngẩn ngơ, ánh mắt mơ màng. Chương Tự mua cho cậu một que kem, bảo: "Ăn một nửa thôi."
*"
" (qiū lǎohǔ) là thuật ngữ dân gian ở Trung Quốc để chỉ thời tiết nóng bức, oi ả xảy ra vào mùa thu, sau khi cái nóng của mùa hè đã qua đi. Hiện tượng này là do vùng áp cao cận nhiệt đới hoạt động trở lại, gây ra những ngày nắng nóng kéo dài.
"Thấy chưa, người lớn quản trẻ con chính là như thế đấy." Tô Diểu Diểu cười cười, quay sang Mắt To: "Em đừng tưởng Chương Tự với ai cũng dễ tính, bản chất anh ấy là người thích kiểm soát. Có ai cho người khác kem mà lại chỉ cho phép ăn một nửa chứ?"
Mắt To nào dám có ý kiến, chỉ dạ dạ gật đầu, trong bụng thì gào lên—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!