Chương 36: Một ly nước cam

Người câm không biết cãi vã, tất nhiên cũng chẳng rảnh rỗi mà đi gây chuyện hay dò hỏi chuyện nhà người khác.

Mãi sau này Tô Diểu Diểu mới ngộ ra, cả người ngẩn ngơ. Thấy Tưởng Gia Tuệ và người kia tỏ ra không biết nhau, cô run run hỏi Chương Tự: "Không lẽ anh ta chính là... người đó?"

Tô Diểu Diểu vội niệm A Di Đà Phật, thầm lẩm bẩm: "Nhà họ Chương không phải chỉ có khói bay sai hướng đâu, mà là cả cái tổ mồ đều không yên ổn rồi!"

Tô Diểu Diểu chắp tay, ra vẻ cung kính: "Đâu dám. Nhưng chuyện này ngàn vạn lần đừng để mẹ em biết, kẻo bà lại mất ngủ."

Thế giới tinh thần của Tưởng Gia Tuệ giờ đây như một vùng băng hà giá lạnh, nhiệt độ bỗng hạ xuống âm độ. Anh ta chẳng bước đến gần Đào Dã, Đào Dã cũng chẳng bắt chuyện.

Mắt To đưa mắt liếc ngang liếc dọc, thong thả chọn miếng dưa hấu ăn. Ở đây ngoài Thịnh Tiểu Dương, cô chỉ quen mỗi Tô Diểu Diểu. Giờ Thịnh Tiểu Dương đang bị Chương Tự bám riết, cô chỉ còn cách dính lấy Tô Diểu Diểu.

Cô không trêu ai, nhưng cũng chẳng ai dễ trêu cô.

Thịnh Tiểu Dương chỉ chăm chú giữ lấy khoảng trời nhỏ bé của mình, chẳng bận tâm đến chuyện người khác. Chương Tự cũng đã nói thế nên cậu nghe lời, tập trung làm việc của mình.

Bánh bí đỏ vừa ra lò thơm lừng. Chương Tự nhỏ giọng hỏi: "Tôi ăn thử một cái trước được không? Đừng để ai biết nhé."

Thịnh Tiểu Dương xoay lưng lại, cậu lựa miếng đẹp nhất, kín đáo đưa cho Chương Tự, chớp mắt ra hiệu:

- Anh ăn đi, em che cho, không ai thấy đâu.

Thịnh Tiểu Dương cảm giác tâm trạng của anh đã khá hơn đôi chút.

Dễ dỗ thế đấy, cậu thầm nghĩ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Mắt To vẫn chưa chịu thôi, cô lén lại gần, đưa cho cậu một tờ giấy: [Tiểu Dương, mình cũng muốn ăn.]

Thịnh Tiểu Dương: ??

Mắt To chỉ vào mắt mình, rồi chỉ cậu, ngụ ý rằng: Mình thấy hết rồi!

Thịnh Tiểu Dương: ...

Cậu không đưa, sợ lát nữa khi hoạt động bắt đầu thì không đủ phần.

Mắt To chỉ dám nghĩ thầm, cậu đúng là thấy sắc quên bạn.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô không dám nói ra.

"Tiền thuê nghệ sĩ piano chuyên nghiệp biểu diễn là tám trăm một ngày, em không đủ kinh phí. May mà Đào Dã thường đến viện phúc lợi l*m t*nh nguyện viên, bọn trẻ lại quen anh ấy, nên em mới gọi anh ấy đến."

Tưởng Gia Tuệ cầm quả bóng hồng, lơ đãng lắc lư, giọng trầm trầm: "Em nói cái này với anh làm gì?"

"Chỉ là giải thích thôi, không phải em mời anh ấy đến." Tô Diểu Diểu sợ Tưởng Gia Tuệ nổi điên, nín thở nói: "Không liên quan gì đến em đâu."

Tiếng đàn dập dìu, nghe thì tưởng như hoàn hảo, nhưng chỉ có Tưởng Gia Tuệ nhận ra trong đó có một nốt sai. Anh ta chẳng buồn liếc nhìn, nhếch môi cười nhạt: "Anh ta mới học đàn có một năm thôi."

"Ồ."

"Học phí là anh trả."

"..."

Chủ đề xoay chuyển quá nhanh khiến Tô Diểu Diểu ngơ ngác, mãi mới ấp úng ra một tiếng "Hả?", rồi vòng vo nửa ngày mới nói: "Hà tất phải thế?"

Tưởng Gia Tuệ nhàn nhạt trả lời: "Đưa anh ta ra ngoài để làm màu đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!