Chương 35: "Em nghe lời anh."

Mùa du lịch cao điểm vừa qua, khách ở tiệm mì cũng thưa dần. Tối nay Thịnh Tiểu Dương được về sớm, nhưng cậu chưa về vội. Bạn của đầu bếp Tống gửi từ Vân Nam tới một giỏ nấm tươi đủ loại. Thịnh Tiểu Dương hiếu học, liền hỏi:

— Nấm thì xào thế nào ạ?

"Xào cái gì mà xào, cứ đổ hết vào nồi nấu là được."

Cách nấu chẳng có chút kỹ thuật nào, nhưng lại giữ trọn vị ngọt nguyên bản, thơm ngon đến mức rụng răng.

Thịnh Tiểu Dương múc một thìa nhỏ nếm thử, vừa ăn vừa nghiền ngẫm, rồi chẳng giữ kẽ nữa mà làm liền hai bát. Cậu lặng lẽ gói thêm một phần cho Chương Tự, nghĩ rằng chắc anh cũng sẽ thích.

Đầu bếp Tống mắt tinh, thấy vậy liền hỏi: "Ơ, còn mang đi đâu nữa thế? Phù sa không chảy ruộng ngoài, hiểu không? Không được mang đi!"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, giả vờ không nghe thấy, rồi nhanh nhẹn chuồn mất. Dù sao... Chương Tự cũng đâu phải người ngoài.

Xưởng ở tầng một đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng Chương Tự không có ở đó. Chỉ có chú chó no căng bụng nằm bốn chân choãi ra, lăn thành một cục.

Thịnh Tiểu Dương ngồi xổm xuống xoa đầu nó, cậu thì thầm:

— Ăn tới no rồi à, tội nghiệp ghê.

Bên cầu thang có một đôi giày, là giày của Chương Tự. Cậu ngẩng đầu nhìn lên, thấy ánh đèn cam vàng chớp chớp. Niềm mong chờ và nỗi căng thẳng bất ngờ ùa đến.

"Tan làm rồi à?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu.

"Hôm nay về sớm ghê."

Cậu lại gật đầu, ánh mắt dần dời khỏi đôi môi Chương Tự, ngước lên bóng đèn trên tay anh.

Thịnh Tiểu Dương ngẩn người một chút, lúm đồng tiền từ từ hiện lên.

Cậu đưa tay làm ngôn ngữ ký hiệu:

— Em đâu có cười.

Đến đây, Chương Tự chợt cảm thấy có một điều gì đó đã khác đi.

"Em cầm cái gì đấy?"

— Canh nấm.

Khả năng hiểu ngôn ngữ ký hiệu của Chương Tự còn hạn chế nên không nắm được mấy từ cao siêu như này, đoán chừng chẳng hiểu lắm.

Thịnh Tiểu Dương nghĩ nghĩ, rồi ra hiệu:

— Thứ mà đến bò khi ăn thịt mình cũng phải nhỏ dãi.

Càng rắc rối hơn.

— Đầu bếp Tống nói thế mà!

Thịnh Tiểu Dương dè dặt bước đến.

Thịnh Tiểu Dương tìm chỗ trống trên bàn, cậu đặt canh nấm xuống, kéo kéo áo, ngượng ngập nói:

— Em vẫn chưa tắm.

Mái tóc Chương Tự rối bời, anh thuận tay cào thêm, hỏi: "Tôi chẳng bẩn hơn em chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!